"Chẳng có thân phận hay tuổi tác nào mặc định được kính trọng cả, chỉ có hành vi và nhân cách mới đáng để người ta tôn trọng thôi!"
Lâm Nhàn chỉ vào ông cụ: "Cháu là người rất lịch sự, nếu có ngày cháu cư xử vô lễ, thì phiền ông tự soi gương xem lại bản thân mình trước đi nhé!"
Ông cụ nhục nhã ê chề, không còn mặt mũi nào mà ở lại nữa. Lão giậm chân cái rầm, lách qua người Lâm Nhàn rồi chuồn thẳng.
Lâm Nhàn đứng phía sau, cố tình gọi với theo: "Ông ơi! Lần sau đi tập thể dục nhớ chọn chỗ nào mát mẻ tí nhé!"
Khịa đau thật đấy! Anh chàng buông xuôi đúng là biết cách xát muối vào tim mà!
Cái kết sảng khoái mười điểm không có nhưng! Vừa thoát cảnh bị ăn vạ, vừa làm cho kẻ thích chí phèo phải ngậm cục tức!
Tổ chương trình cũng vừa gửi tin nhắn giục hai bố con Lâm Nhàn mau chóng đến điểm tập hợp, ba gia đình kia đều đã có mặt đông đủ.
Lâm Nhàn dắt Thần Thần đi tới điểm hẹn.
"Tuyệt vời, cuối cùng thì mọi người cũng đến đông đủ rồi."
MC vỗ tay: "Chắc hẳn bụng ai nấy đều đánh trống kêu réo hết rồi nhỉ? Tổ chương trình đã đặc biệt chuẩn bị một bữa trưa mang đậm hương vị đặc sản cho cả đoàn, chúng ta xuất phát đi thưởng thức món ngon thôi nào!"
Thần Thần gật đầu lia lịa: "Đi ăn thôi, đi ăn thôi! Con đói rã ruột rồi!"
"Con muốn ăn bánh kem cơ!"
Bối Bối quay sang nhìn Kim Phú Xuyên.
Kim Phú Xuyên gượng cười dỗ dành: "Ở đây có nhiều món còn ngon hơn cả bánh kem nữa, chúng ta ăn thử đặc sản địa phương trước nhé."
Cả đoàn nối gót hướng dẫn viên đi đến một nhà hàng đậm chất bản địa.
"Các ông bố và các bé ơi, trưa nay chúng ta sẽ thưởng thức mì vàng thịt lừa, bánh nang nướng, thịt cừu xiên nướng, cùng rất nhiều món khác nữa nhé."
"Các món mì là nền tảng, thịt bò thịt cừu là tinh hoa, hương vị cực kỳ đậm đà, đảm bảo vừa no căng bụng lại vừa đã cơn thèm."
"Thịt lừa có tính ấm, ăn rất bổ, thớ thịt mềm mịn, ăn kèm với mì vàng đúng là cặp bài trùng. Bánh nang nướng thì giòn rụm, ăn no cũng được mà ăn vặt cũng xong, đem nhúng vào canh thịt cừu lại càng tuyệt cú mèo."
Hướng dẫn viên nhiệt tình giới thiệu: "Ẩm thực vùng Tây Bắc chuộng nhất là sự đầy đặn, hào sảng, nhiêu đây đồ ăn khéo mọi người ăn không hết nổi đâu."
Tín đồ ẩm thực Tây Bắc sướng rơn nhé! Combo tinh bột và thịt đúng là chân ái! Xem tập này phải thủ sẵn đồ ăn vặt thôi, thèm nhỏ dãi rồi!
Anh hướng dẫn viên rành rọt ghê! Món Tây Bắc là phải hào sảng thế chứ, cái đĩa đựng đồ ăn còn to hơn cả cái mặt!
...]
Cả đoàn đi thẳng vào khu bếp phía sau của nhà hàng.
"Chúng ta không chỉ được ăn, mà còn được tận mắt xem những món ngon này làm ra như thế nào, thậm chí mọi người còn có thể tự tay làm thử nữa đấy nhé!"
MC dẫn mọi người vào bếp, một bác đầu bếp lớn tuổi đang chuẩn bị nhào bột kéo mì.
"Chào mừng mọi người ghé thăm, vậy tôi bắt đầu nhé."
Bác đầu bếp cười đôn hậu rồi bắt đầu màn trình diễn của mình.
Chỉ thấy hai tay bác nắm lấy hai đầu khối bột, dùng sức kéo giãn ra, sau đó đập mạnh xuống thớt cái "bạch", động tác vô cùng dứt khoát và gọn gàng.
Tiếp đó, hai cánh tay bác dang rộng, kéo khối bột bung ra như hình chiếc quạt, gập đôi lại rồi lại kéo giãn ra...
Kéo, giật, vung, đập, chuỗi động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, tràn đầy sức mạnh.
Khối bột trong tay bác cứ như một sinh vật sống, hết lần này đến lần khác gập đôi, nảy lên, kéo giãn, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Cuối cùng biến thành hàng ngàn hàng vạn sợi mì vàng óng mảnh như sợi tóc, dai ngoảnh không đứt, khiến người xem lóa cả mắt."Đây chính là tuyệt kỹ 'mì vàng thịt lừa kéo ra tận cửa'. Sợi mì này có thể kéo mảnh như sợi tóc, kéo dài ra tận ngoài cửa lớn cũng không đứt đâu!"
Sư phụ vừa nói vừa bắt đầu kéo mì ra ngoài. Sợi mì mảnh khảnh dài tới mấy mét được kéo từ đầu này sang đầu kia mà không hề đứt đoạn.
[Vãi chưởng! Tay nghề đỉnh thật! Không có hai mươi năm công phu thì không làm nổi đâu!
Nhìn công đoạn nhào bột cuốn thật đấy, lại còn luyện được lực tay nữa, sau này tôi cũng phải tự nhào bột kéo mì mới được.
Bối Bối đứng bên cạnh nhíu chặt mày, vẻ mặt trông rất khó chịu.
"Mì này dùng tay nhào lâu như thế, biết bao nhiêu là vi khuẩn chứ? Mất vệ sinh quá đi!"
Bối Bối nhìn đống mì, tự dưng mất sạch cả cảm giác thèm ăn.
"Luộc lên là sạch ngay ấy mà, mì sợi thì đều làm như thế cả!"
Kim Phú Xuyên vốn thích các món làm từ bột mì, nhìn cảnh này lại thấy khá thèm.
"Thế thì sau này con không ăn mì nữa đâu, bẩn chết đi được!"
Bối Bối lắc đầu nguầy nguậy, không nhìn thì còn ăn được, chứ nhìn rồi là cạch mặt luôn.
Kim Phú Xuyên quay sang nhìn MC: "Vậy làm món khác cho Bối Bối đi, cho con bé ăn bánh nang nướng nhé, món đó cũng được."
"Dạ được ạ, hai bố con có thể vào phòng bao nghỉ ngơi một lát, thức ăn sẽ được dọn lên ngay."
MC thấy Bối Bối không thích môi trường trong bếp nên bảo nhân viên đưa hai bố con đi trước.
Bệnh sạch sẽ của công chúa Bối Bối lại tái phát rồi, phen này cai luôn cả mì sợi, đỡ lằng nhằng.
Dùng nguyên liệu tốt thế này đã là gì! Mấy quán gà om ngoài kia kìa, dùng thịt gà kém chất lượng mà vẫn làm ra món ăn có vị khá ổn, thế mới gọi là cao thủ!
"Các bạn nhỏ có thể thử tự nhào bột, tự kéo mì và thưởng thức bát mì do chính tay mình làm ra nhé!"
MC đợi Bối Bối đi rồi mới tiếp tục chương trình.
Sư phụ chia cho mỗi bé một cục bột nhỏ.
Thần Thần đã sớm không đợi được nữa, vừa nhận lấy cục bột là bắt đầu nhào nặn ngay, động tác cực kỳ thuần thục.
"Con từng hấp bánh màn thầu rồi, nhưng chưa làm mì kéo bao giờ!"
Thần Thần tỏ ra vô cùng hứng thú, vừa nhào bột vừa ríu rít học hỏi sư phụ.
"Thế thì lo mà học cho kỹ vào, về nhà bố sẽ cho con cơ hội trổ tài!"
Lâm Nhàn dĩ nhiên là vô cùng ủng hộ và hoan nghênh.
"Kéo thế này đúng không ạ?"
Thần Thần nhào bột thành một dải dài, hai tay nắm lấy hai đầu rồi kéo ra: "Bố ơi, đợi con kéo ra xong, cho bố ăn trước nhé!"
"Phì! Cái gì mà mày kéo ra tao ăn! Nghe tởm chết đi được! Lo mà kéo mì cho đàng hoàng đi!"
Lâm Nhàn nghe mà thấy sai sai, liền lên tiếng chỉnh lại cậu con trai.
"Ý con là mì con kéo ra, sẽ cho bố ăn đầu tiên cơ mà!"
Thần Thần hì hì cười, cúi đầu nhìn hai bàn tay của mình.
"Khỏi đi, nhóc con nhà mày làm gì mà tốt bụng thế! Nhìn cái tay bẩn của mày nhào cục bột sắp đen thui luôn rồi kìa, có ăn thì tự đi mà ăn!"
Lâm Nhàn quá hiểu con trai mình, vừa nhìn thấy nụ cười kia là biết ngay chẳng có ý tốt gì.
Nhìn động tác nhào bột của Thần Thần kìa, đúng chuẩn siêu đầu bếp nhí luôn, ở nhà chắc chắn không ít lần phụ ông bô nấu cơm rồi!
Anh chàng buông xuôi: Tự dưng thấy bát mì này hết ngon ngang! Gu mặn chát thế này ai mà nuốt trôi!......]
Vân Hạo không vội làm ngay, cậu bé cẩn thận quan sát chất bột trước, rồi dùng tay đo thử kích thước.
"Tốc độ và lực kéo phải đều nhau đúng không ạ?"
Vân Hạo cũng lên tiếng hỏi han sư phụ.
"Không khắt khe đến thế đâu, chủ yếu là xem trạng thái của bột, cháu cứ thử là biết ngay."
Sư phụ khuyến khích Vân Hạo tự tay làm thử để cảm nhận độ cứng và độ đàn hồi của bột.
Đồng Đồng hơi căng thẳng cầm cục bột mềm xèo, đôi bàn tay nhỏ nhắn khẽ nắn nắn.
Cô bé bắt chước động tác của sư phụ, rụt rè kéo nhẹ một cái: "Cái này nặn búp bê được nè."
"Nặn búp bê thì phải dùng đất sét chứ con?"
Vương Tăng Dân nhìn cục bột vài lần, thấy trông cũng hơi giống thật.
[Dù làm gì thì Vân Hạo trông cũng như đang làm thí nghiệm ấy, tinh thần nghiên cứu này đỉnh thật sự!
Bé cưng Đồng Đồng nghiêm túc quá đi mất, đôi bàn tay nhỏ xíu đáng yêu xỉu!
[......]
Ba đứa trẻ hì hục một hồi, sư phụ giúp chúng thả những sợi mì tự kéo vào nồi nước sôi.
Mì vớt ra xong được chan thêm phần sốt thịt lừa đậm đà lên trên.
"Oa! Mì tự tay con kéo này!"
Thần Thần nhìn bát mì của mình ra lò, khuôn mặt tràn đầy vẻ tự hào.
"Chúng ta ra ngoài đợi thôi, mì nóng lắm, lát nữa nhân viên phục vụ sẽ bưng lên."
MC thấy mọi việc đã xong xuôi liền dẫn mọi người rời khỏi bếp sau.
Lâm Nhàn dẫn con trai ra ngoài, định bụng mua vài ly trà vỏ mơ đặc sản địa phương uống thử.
Đang đi thì một người phụ nữ trung niên phía trước bỗng quay ngoắt lại, vẻ mặt đầy ghét bỏ, the thé giọng hét lên:
"Làm cái gì thế hả? Sờ mó tôi từ phía sau đấy à? Định sàm sỡ hả?"
Lâm Nhàn dừng bước, tự chỉ vào mình: "Lúc nãy tôi đứng cách cô tận hai mét, tôi ăn trái cao su hay gì mà tay vươn dài ra được đến thế?"
Người phụ nữ dời tầm mắt xuống dưới, ngón tay chỉ thẳng vào Thần Thần đang đứng phía trước: "Không nói anh! Tôi nói nó cơ!"
"Cháu á?"
Thần Thần ngơ ngác ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy dấu chấm hỏi: "Cháu á?"
"Đúng, chính là mày!"
Người phụ nữ khẳng định chắc nịch gật đầu.
