Logo
Chương 219: Nam sinh nữ sinh xông lên phía trước phiên bản mini

Giải quyết xong sự cố bất ngờ, Lâm Nhàn và Thần Thần quay lại phòng bao mà ê-kíp chương trình đã đặt trước. Lúc này, ba gia đình kia đều đã ăn xong, đang ngồi tán gẫu cho tiêu cơm.

"Ây da, hai bố con đi mua nước lâu gớm nhỉ!"

Lục Minh Triết ngồi cạnh buông lời mỉa mai.

"Đừng nhắc nữa, tự dưng phát sinh thêm cảnh quay!"

Lâm Nhàn xua tay, không chút khách sáo kéo con trai ngồi xuống. "Thế lại hay, được ăn mâm riêng đồ nóng hổi! Hoàn hảo!"

Rất nhanh sau đó, những đĩa mì vàng thịt lừa bốc khói nghi ngút, bánh nang nướng vàng ruộm bóng bẩy cùng một nắm xiên thịt cừu nướng xèo xèo đã được bưng lên, tất cả đều là phần ăn nhỏ.

"Rót nước trước đã, dô một ly nào!"

Lâm Nhàn bảo Thần Thần rót hai ly nước ngọt, hai bố con cùng nâng ly cụng một cái.

"Anh em tốt, cả đời nhé!"

"Anh em tốt, cả đời!"

Hai người nhìn nhau cười, sau đó uống cạn sạch.

"Lần này không trách bố à? Dạo này rộng lượng gớm nhỉ!"

Lâm Nhàn cầm xiên thịt cừu lên, vốn dĩ hắn còn tưởng cậu nhóc sẽ dỗi cơ đấy.

"Bố không giậu đổ bìm leo, giẫm thêm cho con hai nhát là con đã tạ ơn trời đất lắm rồi!"

Thần Thần nhét đầy mì trong miệng, ú ớ đáp trả.

"Bố mày đâu phải loại người giậu đổ bìm leo!"

Lâm Nhàn vừa nói vừa tuốt sạch thịt trên xiên vào miệng.

"Ê ê ê!"

Thần Thần vội vàng giật lấy mấy xiên thịt: "Bố đừng có ăn hết của con đấy!"

Hai bố con chẳng nói chẳng rằng, cắm cúi tranh nhau ăn.

Thần Thần: Tiêu chuẩn của tôi đã tụt thảm hại đến mức "không bị bố ruột hố" thì đã là ông bố tốt rồi!

Đoạn cụng ly ấm áp xỉu! Chẳng giống bố con tí nào, y như hai anh em, mối quan hệ bình đẳng thoải mái thế này hiếm có thật!

...]

Nắng trưa gay gắt, ê-kíp chương trình sắp xếp cho mọi người hoạt động trong nhà trước.

MC dẫn các gia đình đến một khu vui chơi trẻ em trong nhà quy mô lớn.

Bên trong có xe điện đụng, leo núi nhân tạo, bowling, bắn súng... cùng đủ loại trò chơi mạo hiểm và vượt ải.

"Các ông bố và các bé yêu ơi, ăn no uống say rồi, tiếp theo sẽ là thời gian tiêu cơm kiêm thử thách thể lực nhé!"

MC dõng dạc lên tiếng, chỉ tay về phía trung tâm khu vui chơi: "Nhìn xem! Ở đây có phiên bản mini của 'Nam sinh nữ sinh xông lên phía trước'! Đường đua vượt ải được thiết kế riêng cho các bé đấy!"

Đập vào mắt mọi người là một đường đua vượt ải trên nước màu sắc rực rỡ và trông cực kỳ thú vị.

Đủ loại phao nổi bơm hơi, ống lăn xoay, cầu lắc lư, cầu trượt, và cuối cùng là một hàng vòng treo lơ lửng nhìn thôi đã thấy nản, bên dưới là hồ nước mát lạnh.

"May mà trò này cho trẻ con chơi, chứ tôi là chịu chết đấy!"

Kim Phú Xuyên nghển cổ nhìn thử, tự thấy có khi ngay ải đầu tiên mình đã rớt đài.

"Đến tuổi trung niên rồi, trừ phi thường xuyên tập gym và không bị béo, chứ không thì chẳng ai qua nổi đâu."

Lục Minh Triết nhìn lướt qua, cũng không chắc bản thân có vượt qua được hay không.

[Sếp Kim tự nhận thức rất rõ về cân nặng và thể lực của mình! Với số cân đó thì đủ đè sập luôn đường đua của trẻ con rồi.

Đến tuổi trung niên bụng bia chảy xệ, một cái hít xà đơn còn không kéo nổi thì mơ gì qua ải!

...]

"Trò này đi ở trên kia, rơi xuống nước là thua đúng không ạ?"

Thần Thần thấy trò này có vẻ vui, vừa sạch sẽ lại an toàn hơn leo cây ở quê nhiều.

"Đúng rồi, ai vượt ải thành công đều có phần quà siêu to khổng lồ nhé!"

MC dẫn mấy đứa trẻ đến vạch xuất phát, nhân viên bắt đầu giải thích các điểm cần lưu ý.

Xung quanh cũng có vài phụ huynh và trẻ em khác đứng xem, nhưng không đông lắm.

"Ai muốn lên thử trước nào?"

MC lên tiếng cổ vũ.

"Để con lên trước!"

Vân Hạo đẩy gọng kính, trên mặt lộ rõ vẻ tự tin kiểu "tôi đã nhìn thấu tất cả".

Cậu bé không xuất phát ngay mà cứ như một nhà khoa học nhí, đi dọc theo mép đường đua một lượt, miệng lẩm bẩm:

"Ải thứ nhất cần chạy cho vững... Ải thứ hai là cầu thăng bằng rộng 20 cm, phải kiểm soát trọng tâm và phương hướng..."

"Tuyệt vời, Vân Hạo dũng cảm quá! Cố lên nhé!"

MC nắm tay làm động tác cố lên để cổ vũ Vân Hạo: "Mỗi người có hai cơ hội, đừng căng thẳng quá nhé."

Lục Minh Triết đứng trên bờ gật gù, vẻ mặt đầy tán thưởng: "Ừm, tốt lắm, làm việc gì cũng phải phân tích trước, tính toán kỹ rồi mới hành động!"

Quan sát khoảng hai phút, Vân Hạo chuẩn bị xuất phát.

Cậu bé hít một hơi thật sâu, lấy đà chạy, bước chân thăng bằng vững chãi, vượt qua ải đầu tiên cực kỳ thuận lợi.

Tiếp đó, cậu bé cẩn thận bước lên cầu thăng bằng, nhưng mới đi được nửa đường thì mất thăng bằng.

Tũm ——

Cậu bé rơi thẳng xuống nước, bọt bắn tung tóe.

Nhân viên vớt Vân Hạo lên, cậu bé bị sặc một ngụm nước, tròng kính bám đầy nước, miệng vẫn lẩm bẩm: "Lẽ ra không phải thế này..."

"Không biết hạ thấp trọng tâm xuống à! Tập thể dục buổi sáng hằng ngày coi như công cốc!"

Lục Minh Triết nhíu mày lắc đầu, không ngờ con trai mới đến ải thứ hai đã rơi xuống nước.

[Thực ra thể lực của Vân Hạo cũng được mà, ngày nào cũng chống đẩy các thứ, sức mạnh thì có nhưng độ phối hợp hơi kém chút thôi.

Trẻ con bây giờ yếu quá, ngày nào cũng không cắm đầu học thì lại chơi game, thể chất cần phải rèn luyện thêm!

...]

Tiếp theo là Bối Bối.

"Đừng để con bị ngã xuống dưới nha, bố ra đỡ con đi!"

Bối Bối nhìn Kim Phú Xuyên, vừa muốn chơi lại vừa sợ nguy hiểm.

Kim Phú Xuyên gật đầu: "Bối Bối cố lên! Bên dưới có bao nhiêu người đỡ con kìa!"

Thấy dưới mỗi ải đều có người túc trực, Bối Bối cũng bắt đầu lao lên.

Không ngờ ngay ải đầu tiên, tốc độ chạy của cô bé không theo kịp tốc độ của băng chuyền, thế là rơi thẳng xuống nước.

"Á!"

Bối Bối hét lên một tiếng rồi rơi tõm xuống nước, nhanh chóng được vớt lên.

"Thiết kế cái ải này chẳng hợp lý chút nào, hoàn toàn không phù hợp với trẻ con."

Kim Phú Xuyên bước tới kéo con gái lên, cằn nhằn đổ lỗi cho trò chơi.

[Nhanh thật đấy! Mới ải đầu tiên chạy được nửa đường đã ngã, công chúa Bối Bối mau giảm cân đi thôi, thể lực thế này thì chịu!

Ha ha ha, tiểu công chúa dù có rơi xuống nước thì vẫn phải giữ phong thái thanh lịch, việc đầu tiên là vuốt lại tóc tai quần áo cái đã.

Người thứ ba được MC gọi tên là Đồng Đồng.

Nhìn thấy hai bạn đi trước đều bị rơi xuống nước, Đồng Đồng vẫn còn hơi sợ hãi: "Rơi xuống nước... có đau không ạ? Con không biết bơi...""Không sao đâu con, dưới nước có đệm đỡ, không đau chút nào đâu, bên dưới cũng có người đón con mà!"

MC động viên Đồng Đồng vài câu.

Đồng Đồng nhíu mày đi tới vạch xuất phát, chính thức bắt đầu thử thách.

Ải thứ nhất là băng chuyền và ải thứ hai là cầu thăng bằng, tuy đi chậm rì rì, lảo đảo vấp váp, nhưng cuối cùng cô bé cũng qua ải.

Nhưng đến ải thứ ba là con lăn xoay, cô bé đứng không vững nên rơi thẳng xuống nước.

"Không sao, không sao, đến được ải thứ ba là giỏi lắm rồi!"

Thấy Đồng Đồng có vẻ sợ rơi xuống nước, MC vội vàng an ủi vài câu.

Bé cưng Đồng Đồng chắc sợ khiếp vía rồi, tội nghiệp quá, dám đứng lên đó đã là chiến thắng rồi!

Ít nhất cũng được hạng nhì rồi, đỉnh quá đi!

Cuối cùng, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Thần Thần.

Thần Thần đã sớm ngứa ngáy tay chân, cậu bé xoay xoay cổ tay cổ chân: "Bố, xem con biểu diễn đây!"

"Đừng gọi bố, chỉ có kẻ mạnh mới xứng làm con trai tôi thôi!"

Lâm Nhàn xua tay ra vẻ khinh khỉnh, làm bộ mặt cực ngầu.

"Quyết thắng!"

Thần Thần lao vút đi như một quả pháo nhỏ.

Ải thứ nhất: Lấy đà, tiếp đất, lao tới, mọi động tác liền mạch dứt khoát.

Ải thứ hai: Hơi khom lưng, đi trên cầu thăng bằng mà cứ như đi trên đất bằng.

Ải thứ ba: Ôm chặt con lăn xoay, căn chuẩn điểm tiếp đất, vững vàng vượt qua.

Thoáng cái đã đến ải vòng treo cuối cùng.

Tổng cộng có sáu cái vòng treo, năm cái đầu chỉ cần bám vào rồi di chuyển tới là được, nhưng cái cuối cùng cách khá xa, đòi hỏi phải dùng lực cánh tay và quán tính để đu người sang.

Thần Thần hít sâu một hơi, nhảy lên bám lấy cái vòng đầu tiên.

Buông tay, chộp chuẩn xác cái thứ hai! Rồi cái thứ ba! Cái thứ tư!

Thần Thần một tay bám vòng treo, linh hoạt như một chú khỉ con, đu người thoăn thoắt giữa các vòng, cơ thể vươn dài, nhịp điệu cực kỳ chuẩn xác.

Khiến đám đông vây xem không khỏi ồ lên kinh ngạc.

Đậu má! Thần Thần đỉnh vãi chưởng (lạc giọng)! Đây là Hầu vương xuất sơn à!

Ngày thường ở nhà chắc leo nóc dỡ ngói, trèo cây phá tổ chim suốt chứ gì? Thân thủ này nhìn là biết có luyện qua rồi!

[...]

Đến cái vòng treo cuối cùng, vì không thể trực tiếp với tay tới, Thần Thần bèn dùng hai tay bám chặt vòng hiện tại, vung chân đu đưa giữa không trung.

Đu qua trái một cái, qua phải một cái, biên độ ngày càng lớn.

Tiếc là vòng treo xoay 360 độ, hướng đu rất khó kiểm soát. Thần Thần thử vài lần đều bị lệch, không chộp được, đành treo lơ lửng giữa không trung đầy gượng gạo.

Mọi người không khỏi lo lắng, trò này thực sự quá tốn thể lực.

Một khi kiệt sức là sẽ rơi xuống nước ngay!