Logo
Chương 221: Đây mới là dáng vẻ thiếu niên nên có

Sau khi phần chơi vượt ải kết thúc, MC dẫn mọi người đến khu leo núi nhân tạo để vui chơi.

Một bức tường leo núi khổng lồ cao gần hai mươi mét sừng sững ở đó. Trên tường gắn chi chít các mấu bám đủ màu sắc và hình dáng, tạo thành những tuyến đường leo có độ khó khác nhau.

"Oa! Trò này đã ghê! Vui hơn trèo cây nhiều!"

Thần Thần ngửa đầu, hai mắt sáng rực lên, nhảy chân sáo chạy tót đến dưới chân vách núi.

Vân Hạo quan sát các điểm đặt chân trên vách. Màu sắc khác nhau, có vẻ như độ khó của mỗi tuyến đường cũng khác nhau.

Bối Bối mới nhìn một cái đã rụt người lại, ôm rịt lấy cánh tay Kim Phú Xuyên: "Con không chơi trò này đâu! Cao lắm! Ngã xuống là bẹp dí như cái bánh kẹp thịt mất!"

"Yên tâm đi, tuyệt đối an toàn nhé! Trang bị chuyên nghiệp lắm, lại còn có các chú bảo hộ theo sát suốt quá trình nữa!"

MC vội vàng dỗ dành: "Bốn bạn nhỏ cùng thử thách một chút xem sao, các bạn nữ chỉ cần leo đến nửa vách là được rồi."

Sự nghiệp leo núi của tôi: Bắt đầu đầy tham vọng, leo lên trầy trật, và bỏ cuộc vì kiệt sức.

Mấu bám có nhiều loại lắm! Cái loại nhỏ xíu kia gọi là "điểm bám ngón tay", cực kỳ thử thách lực ngón tay luôn, cỡ đại lão mới chơi nổi.

Nói về leo núi thì trẻ con vẫn có lợi thế hơn, do nhẹ cân nên leo cũng dễ hơn chút đỉnh.

Cư dân mạng trong phòng livestream bắt đầu rôm rả kể về trải nghiệm leo núi của bản thân.

Nhân viên tại hiện trường cũng đang hướng dẫn mọi người các kỹ thuật cơ bản và một số lưu ý khi leo núi.

"Trước tiên mọi người phải chú ý an toàn, bắt buộc phải thắt đai an toàn đúng cách. Chúng tôi sẽ kiểm tra lại nên mọi người cứ yên tâm."

"Thứ nhất, dùng chân để leo chứ không phải dùng tay kéo. Cánh tay chủ yếu để giữ thăng bằng và điều hướng, trọng tâm phải dồn vào chân."

"Thứ hai, nguyên tắc 'ba điểm tĩnh, một điểm động'. Phải đảm bảo hai tay một chân, hoặc hai chân một tay đã bám chắc chắn rồi mới được di chuyển chi còn lại."

"..."

Nhân viên vừa hướng dẫn vừa làm mẫu để đảm bảo các bé đều hiểu rõ.

Dưới sự "vừa dỗ vừa lừa" của MC và Kim Phú Xuyên, Bối Bối mới gật đầu chịu thử một lần.

Bốn đứa trẻ đã mang xong trang bị bảo hộ, mọi thứ đã sẵn sàng.

"Được rồi, cuộc thi leo núi, bắt đầu!"

MC vừa dứt lời, bốn đứa trẻ đồng loạt leo lên.

Tiếng còi vang lên.

Thần Thần thoăn thoắt như một chú khỉ con, vèo một cái đã đu mình lên vách.

Cậu bé phối hợp tay chân cực tốt, dựa vào sức mạnh cơ lõi xuất sắc để nhanh chóng leo lên cao.

Lúc thì nghiêng người, lúc thì đạp chân, thoắt cái đã vươn lên vị trí dẫn đầu bỏ xa những người khác.

Vãi chưởng, Thần Thần tuổi khỉ thật à, leo đỉnh chóp luôn, vững vàng cực kỳ.

Thiếu niên mạnh thì quốc gia mạnh! Thể chất và tinh thần này của Thần Thần mới đúng là dáng vẻ mà một thiếu niên nên có.

Vân Hạo quan sát một lượt các tuyến đường rồi chọn bắt đầu từ các mấu bám màu đỏ, độ khó của đường này tương đối thấp.

Thấy Thần Thần phía trên đã leo được hai ba mét, Vân Hạo cũng tăng tốc, men theo các mấu bám màu đỏ mà tiến lên, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn cả Thần Thần.Có những lúc đúng là lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực. Chiến thuật của Vân Hạo rất ổn, mấu bám màu đỏ to, giẫm lên cũng chắc chân hơn.

Chuẩn luôn, cứ vừa leo vừa tự rút kinh nghiệm như Thần Thần, linh hoạt ứng biến mới là chân ái.

...]

Hai cô bé ở phía dưới thì chậm mà chắc hơn nhiều.

Đồng Đồng cẩn thận từng tí một, tìm được mấu bám chắc chắn rồi mới dám di chuyển tay chân, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn xuống dưới.

Trong lòng tuy hơi sợ nhưng cô bé vẫn cắn răng kiên trì leo tiếp.

Bối Bối mới bám được vài mấu đã thấy đuối sức, chân nhấc không nổi nữa. Cô bé bèn tìm hai mấu bám khá to rồi dừng lại nghỉ ngơi.

[Đồng Đồng thế mà lỳ đòn phết, con bé này chịu được khổ! Nhìn cái dáng vẻ cẩn thận từng tí một mà vừa thương vừa yêu!

Giờ chỉ xem Vân Hạo và Thần Thần ai thắng thôi, hai bé gái ở dưới trải nghiệm cho biết là được rồi.

Bốn ông bố đứng ngoài vạch an toàn, mỗi người một vẻ.

Lâm Nhàn chống nạnh, cười hớn hở hét lên với Thần Thần: "Nếu mà thua thì sau này nghỉ trèo cây luôn nhé!"

Lục Minh Triết khoanh tay trước ngực, nét mặt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào bóng lưng Vân Hạo.

Hai ông bố còn lại thì lộ rõ vẻ quan tâm lo lắng.

Thần Thần giống như một chú dê núi linh hoạt, đoạn đầu tiến độ rất nhanh nhưng chẳng mấy chốc đã gặp khó.

Các mấu bám ở khu vực này quá nhỏ, lại còn hình cầu, rất khó giẫm cũng như khó dùng lực.

Thần Thần bắt đầu nghiên cứu xem làm thế nào mới bám chắc giẫm vững, và nên phát lực ra sao.

Vân Hạo thì chậm mà chắc, nhìn chuẩn rồi mới giẫm. Tuyến đường cậu bé chọn tương đối đơn giản, cộng thêm sức khỏe tốt nên đã từ từ đuổi kịp.

Đây chính là hậu quả của việc không tính toán lộ trình trước đấy, khu vực này khó quá, tốc độ của Thần Thần chậm hẳn lại rồi.

Nhìn Thần Thần vẫn thích mắt hơn, thằng bé này toát ra một sức sống hoang dã, chứ cứ quy củ quá thì chẳng giống trẻ con nữa.

...]

Thần Thần thấy Vân Hạo đã đến gần, liền ngoái đầu hỏi: "Anh Hạo ơi, mấy cái cục tròn trơn tuột này xử lý kiểu gì đây?"

"Hả?"

Vân Hạo ngẩng đầu nhìn lên, thấy đó là mấu bám hình cầu: "Em dùng cả lòng bàn tay ôm trọn lấy nó, tận dụng lực ma sát và lực nắm để kéo người lên, đồng thời chân phải đạp mạnh..."

"Hiểu rồi! Cảm ơn anh Hạo nhé!"

Thần Thần chợt bừng tỉnh, lập tức làm theo ngay.

Vượt qua được đoạn khó khăn, tốc độ của cậu bé lại tăng lên, một lần nữa kéo giãn khoảng cách ra hai thân người.

Vân Hạo thở hồng hộc, hai cánh tay đã mỏi nhừ nhưng vẫn bám đuổi sát nút ở phía dưới.

Ba mấu bám cuối cùng!

Thần Thần hít sâu một hơi, hai chân dùng sức đạp mạnh, liên tục leo lên ba nấc.

Coong!

Một tiếng chiêng lanh lảnh vang lên, Thần Thần đứng trên mấu bám nở nụ cười rạng rỡ.

Vân Hạo gần như chạm đỉnh cùng lúc, chỉ chậm hơn Thần Thần một thân người.

Có điều, trên gương mặt cậu bé không có mấy niềm vui, mà phần nhiều là sự tiếc nuối.

Ở bên dưới, sắc mặt Lục Minh Triết đã đen như đít nồi: "Ngu xuẩn!"[Tôi tuyên bố! Lần này có hai nhà vô địch nhé, không nhờ Vân Hạo chỉ cho thì Thần Thần cũng chẳng về nhất được đâu

Vân Hạo cũng đỉnh lắm rồi, xuất phát muộn hơn mà cuối cùng suýt thì đuổi kịp

Đây mới là tố chất và tinh thần mà tụi nhỏ nên có chứ, cả hai bé đều siêu đỉnh!

"Giỏi lắm! Xuất sắc! Đừng thả lỏng vội nhé, các chú sẽ từ từ hạ hai đứa xuống."

Nhân viên bảo hộ từ từ hạ hai cậu bé xuống. Hai cô bé lúc nãy leo không nổi nên đã xuống từ trước rồi.

Thần Thần phấn khích vẫy tay, còn Vân Hạo thì lẳng lặng tháo đồ bảo hộ ra.

"Giúp đối thủ mạnh lên chẳng khác nào tự tạo thêm kẻ thù cho mình. Còn nữa, về nhà phải tập thêm sức mạnh cơ lõi đi!"

Lục Minh Triết kéo Vân Hạo ra một góc, nói nhỏ vài câu.

"Dạ... nhưng Thần Thần tốt lắm mà ạ..."

Vân Hạo nhỏ giọng biện bạch.