Hai người đi tới chiếc ghế trống bên cạnh ngồi xuống.
Lâm Nhàn hơi rướn người về phía trước, hạ giọng như thể đang kể chuyện bí mật: "Tôi có một người họ hàng giàu lắm..."
"Nhưng tự dưng đầu óc ổng lú lẫn, quên béng mất mật khẩu rút tiền, cả nhà đang rầu thúi ruột đây."
Lâm Nhàn vừa khua tay múa chân vừa kể: "Giờ ai mà rút được tiền ra thì ổng chia cho mấy chục triệu, nhưng mỗi lần thử mật khẩu là tốn mất hai tệ tiền vốn."
"Mật khẩu không có gợi ý gì à?"
Ánh mắt Lục Minh Triết hơi lóe lên, nghe sặc mùi chém gió.
"Đồ của ổng là công nghệ cao, mật khẩu tạo ngẫu nhiên, mỗi ngày một khác. Dài từ 7 đến 14 chữ số cơ, khó đoán lắm!"
Lâm Nhàn thở dài, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối.
【Vãi chưởng! Anh chàng buông xuôi lại có ông họ hàng giàu nứt vách thế cơ à, thảo nào có vốn để nằm thẳng!】
【Toang rồi, hóa ra chú hề lại là chính tôi. Ngày nào tôi cũng cười ổng buông xuôi, ai ngờ người ta là thiếu gia ngầm!】
【Lúc đầu có thể nghèo thật, chứ giờ lượng fan hơn chục triệu rồi thì nghèo thế nào được? Tiền donate livestream thôi cũng đủ kiếm bộn rồi.】
【……】
Nghe Lâm Nhàn kể như thật, Lục Minh Triết cũng bán tín bán nghi.
"Mỗi lần thử tốn 2 tệ, lợi nhuận kỳ vọng khổng lồ nhưng xác suất lại cực kỳ thấp..."
Lục Minh Triết cảm thấy không đáng tin cho lắm, thuận miệng đáp: "Có 2 tệ thôi mà, cậu cứ từ từ mà thử, chẳng lẽ đến 2 tệ cậu cũng không có?"
"Mọi người nghe thấy sếp Lục nói gì chưa? Xổ số hoàn toàn có thể đầu tư, chỉ 2 tệ thôi! Liều một phen, xe đạp biến thành xe máy!"
Lâm Nhàn quay sang nói với ống kính.
Xổ số?
Lục Minh Triết nhìn khuôn mặt đang cố nhịn cười của Lâm Nhàn, lập tức hiểu ra mình bị chơi vố đau: "Cậu dám lôi tôi ra làm trò đùa đấy à!"
【Ha ha ha vãi chưởng! Thần đằng đầu tư hai tệ kiếm mấy chục triệu! Từ giờ mỗi ngày tôi sẽ đầu tư một vé!】
【Đúng là nói hươu nói vượn, đại lý xổ số là họ hàng nhà ông chắc? Mật khẩu thì còn có cơ may đoán mò trúng, chứ xổ số thì khác hoàn toàn nhé!】
【Sếp Lục sắp tức điên rồi, ngồi phân tích tính khả thi cả buổi, hóa ra chả nội đang nói về đầu tư xổ số!】
【Xổ số thì đầu tư cái nỗi gì, người ta đã ghi rành rành là xổ số phúc lợi rồi, mua xổ số cứ coi như làm từ thiện đi!】
【……】
"Đừng giận mà, tôi đùa chút thôi! Sếp Lục đúng là quá chuyên nghiệp!"
Lâm Nhàn giơ ngón tay cái lên, liên tục xuýt xoa khen ngợi.
"Nếu không còn việc gì thì tôi đi làm việc đây, không rảnh ở đây tán dóc với cậu!"
Lục Minh Triết sa sầm mặt, được khen cũng chẳng vui vẻ nổi.
"Có chứ! Tôi có một người bạn..."
"Cậu ta bảo bắt đầu từ bây giờ, mỗi tháng tôi đưa cho cậu ta 1800 tệ. Đợi đến khi tôi nghỉ hưu, mỗi tháng cậu ta sẽ trả lại cho tôi 3000 tệ, trả cho đến tận ngày tôi nhắm mắt xuôi tay."
Lâm Nhàn nhìn sang Lục Minh Triết: "Anh thấy vụ làm ăn này có hời không?"
"Đầu tiên, cậu phải xem lại người bạn này có đáng tin không đã? Đến lúc cậu nghỉ hưu, cậu ta có đào đâu ra ngần ấy tiền để trả không?"
"Kèo này của cậu không thơm đâu, rủi ro cực cao, thu hồi vốn quá muộn, lợi nhuận lại bấp bênh. Lỡ như lạm phát thì cậu lỗ to, mà chết sớm thì coi như mất trắng!"
Lục Minh Triết lắc đầu, không đánh giá cao dự án này.
"Đấy! Thế này mới gọi là chuyên nghiệp chứ! Phân tích quá thấu đáo luôn!"
Lâm Nhàn cười híp mắt gật đầu: "Thế thì tôi phải từ chối cậu ta mới được, dám cả gan gài bẫy tôi à!"
【Vừa nghe thấy văn mẫu "Tôi có một người bạn...", là tôi biết ngay Anh chàng buông xuôi lại bắt đầu chém gió rồi.】【Hình như tôi nghe ra rồi, anh chàng buông xuôi ơi, người bạn này của anh không phải họ "Xã" đấy chứ?】
【Nguy hiểm, nguy hiểm quá! Sếp Lục mà nói thêm câu nữa là bay màu kênh luôn đấy! Anh chàng buông xuôi chơi lầy quá!】
【Có lý lắm, còn một điểm nữa là giữa chừng anh không muốn đóng tiếp thì cũng chẳng rút lại được toàn bộ tiền đâu.】
【……】
Tán gẫu với Lục Minh Triết thêm một lúc, Lâm Nhàn để gậy tự sướng lại, mượn một con dao phay rồi về phòng bổ dưa hấu ăn.
Hơn bốn giờ chiều.
Ánh nắng bên ngoài cuối cùng cũng dịu bớt. Tuy không khí vẫn nóng hầm hập nhưng không còn gắt đến mức làm rát da nữa.
"Các ông bố và các bé ơi, tiếp theo đây, chúng ta sẽ đi trải nghiệm một trò chơi siêu thú vị ở sa mạc — trượt cát!"
MC tràn đầy năng lượng hô hào tập hợp mọi người.
Bốn gia đình đi theo hướng dẫn viên, một lần nữa tiến vào bãi sa mạc rộng lớn.
Ngước nhìn lên đỉnh đồi cát, những người trên đó trông bé xíu như đàn kiến, đang trượt một mạch từ trên xuống.
"Cao quá đi mất!"
Đồng Đồng khẽ thốt lên kinh ngạc, theo bản năng lùi lại nép vào sau lưng bố.
"Trượt xuống dưới đó rồi thì làm sao lên lại được ạ?"
Bối Bối nhìn con dốc cao ngất ngưởng, trượt đi xa tít tắp thế kia thì đi bộ về sao nổi.
"Trò này vui nè, dốc dài hơn cái dốc đất ở trong làng nhiều."
Thần Thần lại vô cùng háo hức, ở trong làng cùng lắm là mùa đông mới được trượt tuyết một chút thôi.
Vân Hạo nhìn sườn dốc cát, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.
"Mọi người đừng lo, chúng ta không chơi ở đường trượt đó đâu, chúng ta sẽ trải nghiệm chỗ này."
MC chỉ tay về phía bên phải, nơi có một đồi cát tương đối thoai thoải và độ cao vừa phải.
Đây mới là điểm trải nghiệm của ngày hôm nay, nhìn chung thì độ khó không cao lắm.
Mọi người dẫm lên những bậc thang gỗ để leo lên đỉnh đồi.
"Mọi người nhìn kỹ nhé! Chơi trượt cát rất đơn giản: ngồi vững, bám chắc vào tay vịn hai bên ván trượt cát, người hơi ngả về phía sau. Dồn trọng tâm về sau thì sẽ không dễ bị lật ván đâu."
"Muốn tăng tốc thì đạp chân về phía trước; muốn giảm tốc hoặc rẽ hướng thì dùng chân làm phanh, cắm thẳng xuống cát là được! Nhớ kỹ nhé, tuyệt đối không được đứng lên!"
Hướng dẫn viên lấy ra mấy tấm ván trượt cát màu sắc sặc sỡ rồi vừa làm mẫu vừa hướng dẫn.
【Trông vui quá đi! Toàn là mấy trò tôi thích chơi hồi nhỏ, đã hơn chơi cầu trượt nhiều】
【Sa mạc thích thật đấy, được thỏa thích nghịch cát, muốn lăn lộn thế nào cũng được】
【Đừng có ước nữa, gió cát ở sa mạc thổi rát cả mặt, nắng đến mức lột da, cát cũng nóng bỏng tay luôn ấy chứ!】
【……】
Mọi người trượt thử ở sườn dốc nhỏ bên cạnh trước, sau khi chắc chắn đã nắm được bí quyết mới đi tới con dốc lớn bên này.
"Bố! Con chơi trước!"
Thần Thần là người đầu tiên nhảy ra, ánh mắt tràn ngập vẻ háo hức muốn thử sức.
"Nhớ bỏ hết đồ đạc trên người ra cất đi nhé, lỡ điện thoại hay gì đó bị rơi giữa đường là không tìm lại được đâu!"
Hướng dẫn viên nhắc nhở lần nữa, đánh rơi đồ ở sa mạc thì cũng chẳng khác gì mò kim đáy bể.
"Trên người con chẳng có đồ gì cả, bắt đầu được rồi ạ."
Thần Thần vỗ vỗ túi quần, tự tin hét lớn.
"Chờ đã con trai! Đôi giày này của con mà văng ra giữa đường thì cũng khó tìm lắm đấy!"
Lâm Nhàn cản con trai lại, chỉ vào đôi giày dưới chân cậu bé.
Thần Thần cúi đầu nhìn đôi giày thể thao của mình, thử tưởng tượng ra cảnh tượng đó rồi bảo: "Thế bố cầm hộ con đi!"
"Được rồi, yên tâm trượt đi!"
Lâm Nhàn đặt đôi giày xuống đất, khóe môi nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.
"Trượt thôiii!"
Thần Thần hét lớn một tiếng, hai chân đạp mạnh, ván trượt cát lập tức chở cậu bé lao vun vút xuống sườn dốc!"Oa á á á——"
"Đã quá đi mất——"
Tiếng hét phấn khích của Thần Thần vang vọng khắp đồi cát, nương theo chiều gió bay đi thật xa.
Gió rít vù vù bên tai, cảm giác mất trọng lực cộng với tốc độ cao mang lại sự kích thích tột độ. Ván trượt vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp trên sườn cát vàng óng.
【Tốc độ của Thần Thần đỉnh phết! Nhìn vui ghê!】
【Trẻ con là phải thế này chứ! Cười đùa thỏa thích, hét hò ầm ĩ!】
【Cứ thấy Anh chàng buông xuôi vừa rồi gài bẫy kiểu gì ấy, nhưng nhìn qua lại chẳng thấy có vấn đề gì.】
【……】
Quá trình trượt diễn ra vô cùng suôn sẻ, cậu bé lao thẳng một mạch xuống tận chân dốc.
Thần Thần đứng dậy khỏi ván trượt cát, vẻ mặt vẫn thòm thèm chưa đã, hai má ửng hồng vì phấn khích.
Thế nhưng, chân vừa mới giẫm xuống cát, cảm giác bỏng rát lập tức truyền tới từ lòng bàn chân!
"Á! Nóng nóng nóng!"
Thần Thần lập tức nhảy dựng lên. Lúc nãy đi giày thì không sao, giờ đi chân trần mới thấy nóng không chịu nổi.
Cậu bé nhảy lò cò hết chân trái lại đến chân phải, hai bàn chân chẳng dám để trên cát quá lâu, dáng vẻ vừa chật vật vừa buồn cười.
"Anh Thần Thần đang làm gì thế ạ?"
Đồng Đồng nhìn Thần Thần nhảy qua nhảy lại, ngơ ngác không hiểu cậu bé đang làm trò gì.
Bối Bối bĩu cái miệng nhỏ: "Chắc là vui quá nên nhảy múa đấy!"
"Tớ thấy là do nóng chân quá thì có."
Vân Hạo sờ thử phần cát bắt nắng, nhiệt độ cao hơn hẳn phía bên kia.
Thần Thần vừa bực vừa nóng, vội vàng nhảy lại lên ván trượt cát, nhấc cổ tay dùng đồng hồ điện thoại gọi cho Lâm Nhàn.
"Ha ha ha! Con trai ơi, sao con lại nhảy tap dance thế kia? Vui đến thế cơ à?"
Lâm Nhàn cười phá lên, chẳng thèm che giấu.
"Ông bố thối này! Bố hố con! Cát hướng tây nóng quá đi mất!"
Thần Thần tức tối hét ầm lên: "Con không có giày thì đi về kiểu gì bây giờ!"
【"Nhảy tap dance" ha ha ha, Anh chàng buông xuôi đúng là chúa mỉa mai, miêu tả chuẩn không cần chỉnh luôn】
【Ha ha ha ha! Quả nhiên! Tôi biết ngay Anh chàng buông xuôi bảo cởi giày ra là chẳng có ý tốt đẹp gì mà!】
【Công chúa nhỏ Bối Bối suy luận đỉnh thật đấy, vui quá nên nhảy múa, ha ha ha... đoán chuẩn ghê!】
【Nhật ký hai bố con hố nhau +1! Con trai nuôi của tôi không có giày thì đi bộ về kiểu gì đây?】
【……】
"Đừng vội, đợi ở dưới đó một lát, bố mang xuống cho con!"
Lâm Nhàn lấy một tấm ván trượt cát, cực ngầu ngồi lên trên, dùng sức đạp mạnh một cái: "Vút —— bay thôi!"
