Logo
Chương 236: Mấy người dùng tay đi, đừng chơi bằng chân nữa!

【Cuộc gặp gỡ mang tính lịch sử của hai thẳng nam! Bầu không khí bỗng chốc đóng băng.jpg】

【Tôi ở bên này màn hình mà ngón chân cũng co quắp hết cả lại rồi hahaha, hai người thật thà va vào nhau, đúng là ngượng ngùng muốn chết】

【Hahaha! Đây chính là buổi hẹn hò của dân sợ giao tiếp xã hội nhỉ! Nhìn cái dáng vẻ khách sáo, lịch sự của hai người buồn cười quá đi mất!】

【Vân Hạo tranh thủ chút thời gian này mà vẫn còn học bài, đúng là đỉnh thật, bản thân cậu bé đã quá tự giác rồi】

【……】

Xe chạy được một đoạn, Vương Tăng Dân như chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng mở ba lô.

Hắn moi từ trong túi ra một chiếc bánh mì nhỏ được đóng gói riêng, dè dặt nhìn Vân Hạo: "Cháu có ăn bánh mì không?"

Vân Hạo khẽ lắc đầu, lịch sự từ chối: "Cháu cảm ơn chú Vương, cháu không đói ạ."

Vương Tăng Dân "ồ" lên một tiếng, cất bánh mì về chỗ cũ, bầu không khí lại một lần nữa đóng băng.

Hai phút trôi qua.

Vương Tăng Dân lại mò mẫm trong túi lấy ra một chai nước suối, thử bắt chuyện lần nữa: "Thế cháu có khát không? Chú có nước này, đừng khách sáo nhé!"

"Dạ thôi chú ạ, cháu không đói cũng không khát đâu!"

Vân Hạo lại lắc đầu, thái độ khách sáo mang theo chút xa cách.

Đối mặt với sự quan tâm đột ngột và vượt quá khoảng cách giao tiếp thông thường này, Vân Hạo cũng có chút lúng túng.

Thấy vậy, Vương Tăng Dân đành ngượng ngùng cất đồ vào túi, lấy điện thoại ra nhắn tin cho vợ, báo rằng Vân Hạo sắp đến.

Trong xe lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng sột soạt khe khẽ mỗi khi Vân Hạo lật thẻ học.

【Bố Đồng Đồng: Cho ăn thất bại x2】

【Đề nghị cử một hướng dẫn viên đến đó đi, hai người này không lẽ cứ im lặng suốt dọc đường về nhà à?】

【Nhớ Thần Thần quá, nếu là nhóc con đó, chắc chắn sẽ không để không khí bị chùng xuống thế này đâu】

【Chú Vương đừng nản lòng! Bé Hạo nhà chúng ta chỉ là chậm nhiệt thôi! Thằng bé không ghét chú đâu!】

【……】

Tại trường quay.

MC nhìn bầu không khí tẻ nhạt trong xe, cười khổ nhìn về phía hàng ghế khách mời.

"Cuộc sống, phương pháp giáo dục và bối cảnh của nhà Vương và Vân Hạo có sự chênh lệch rất lớn. Sự kết hợp này rất khó tạo ra tương tác hiệu quả trong thời gian ngắn, thậm chí có thể khiến Vân Hạo càng thêm khép kín."

Nghiêm Lệ Minh nhíu chặt mày, xua tay: "Tôi không đánh giá cao sự kết hợp này!"

"Vân Hạo quá căng thẳng rồi, đổi môi trường có lẽ sẽ tốt hơn một chút. Nhưng tuyệt đối đừng để bố mẹ cậu bé can thiệp, hãy để Vân Hạo tự mình sắp xếp!"

Giang Kỳ Kỳ chỉ sợ nhà Lục lại "điều khiển từ xa", như vậy thì trải nghiệm hoán đổi này sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

"Nhìn từ góc độ tương thích, mô hình 'chăm học - lười giao tiếp' của Vân Hạo và mô hình 'ít bày tỏ - hay quan tâm' của nhà Vương quả thực đều thiếu đi sự giao tiếp."

"Mấu chốt là xem hai bên có thể bước ra khỏi vùng an toàn, chủ động hòa nhập với môi trường và những thay đổi hay không. Đây là một thử thách đối với cả hai bên."

Lý Mẫn Nhu đan hai tay vào nhau, lặng lẽ ghi chép vào sổ.

【Đúng là nhóm im lặng nhất, cả hai bên đều không giỏi ăn nói, giao tiếp đúng là một vấn đề lớn】

【Toàn là phái hành động, rắc rối sẽ ít đi nhiều, tôi thấy hoàn toàn không có vấn đề gì】

【Tôi cũng giống Giáo sư Nghiêm, không đánh giá cao lắm. Cả hai đều quá lầm lì, chắc ngoài lúc ăn cơm ra thì mạnh ai nấy làm】

【Nhanh lên đi! Nhanh lên đi! Chỉ còn lại anh chàng buông xuôi và Bối Bối thôi, tôi muốn xem nhóm này】

【……】

Trong phòng nghỉ.

MC cũng đang đau đầu.

"Lâm tiên sinh, anh xuống trước được không, xe đã đến rồi."Người dẫn chương trình nhìn Lâm Nhàn đang mải mê chơi game, bất lực giục.

"Từ từ đã, tôi sắp thắng rồi! Dưới kia chỉ có hai người đợi, chứ trên bản đồ có tận bốn người đang đợi tôi cơ mà!"

Lâm Nhàn vừa thoăn thoắt bấm điện thoại vừa nói: "Là một đồng đội có ý thức, tôi không bao giờ bóp team đâu!"

"Được rồi, vậy anh nhanh lên chút đi!"

Người dẫn chương trình thở dài, ngồi phịch xuống ghế.

"Bình tĩnh bình tĩnh! Kéo late đi! Kéo đến lúc điện thoại tụi nó hết pin là mình thắng!"

Lâm Nhàn bắt đầu gào thét chỉ huy đồng đội.

Người dẫn chương trình nghe vậy thì cạn lời, bước tới ngó thử màn hình của Lâm Nhàn.

"Bên anh còn mỗi cái nhà chính thôi kìa? Nghỉ chơi đi!"

Người dẫn chương trình vừa nhìn đã thấy trụ bên đội Lâm Nhàn rụng sạch sành sanh, chỉ trơ trọi mỗi cái nhà chính.

"Bây giờ tụi tôi chỉ cần thủ một cái nhà chính là xong, còn bên kia phải thủ tận bảy cái trụ lận."

Lâm Nhàn cười đầy tự tin: "Lợi thế đang nghiêng về bên tôi! Cứ xem tôi đẩy nhà tụi nó thế nào đây!"

Người dẫn chương trình: ...

【Quay cận cảnh màn hình game được không? Tôi muốn xem rốt cuộc là căng thẳng cỡ nào!】

【"Kéo đến lúc điện thoại tụi nó hết pin", chiến thuật này cao tay thật đấy, đánh du kích trường kỳ luôn à?!】

【Lợi thế nghiêng về bên tôi cái khỉ mốc, dâng luôn nhà chính cho người ta đi, thế là khỏi sợ bị đẩy nữa.】

【Tiểu công chúa Bối Bối vẫn đang đợi dưới nhà kìa, anh còn không mau xuống diện kiến đi!】

【……】

Cục diện trận đấu ngày càng nát, Lâm Nhàn có múa phím dẻo đến mấy cũng không cản nổi tốc độ feed mạng của đồng đội.

"Mấy người dùng tay chơi đi, đừng dùng chân nữa!"

Lâm Nhàn bất lực gõ phím chat.

Sau một pha quét sạch, nhà chính cũng nổ tung.

Người dẫn chương trình vội vàng đứng dậy: "Cuối cùng cũng xong!"

"Thế tóm lại là tôi phải dắt đứa nào về đây? Tìm đứa nào biết leo rank chung với tôi ấy."

Lâm Nhàn vừa xoa cổ vừa đứng dậy dò hỏi.

"Anh xuống dưới là biết ngay. Nhớ bớt rủ rê trẻ con chơi game đi đấy, vẫn phải lấy việc học làm trọng. Có vấn đề gì thì liên hệ ngay với đội ngũ chương trình..."

Dọc đường đi, người dẫn chương trình không ngừng dặn dò mãi cho đến khi đưa Lâm Nhàn xuống tận lầu.

"Biết rồi biết rồi, anh là Đường Tăng nhập đấy à?"

Lâm Nhàn nghe mà lùng bùng cả lỗ tai: "Tôi về nhà đây, bye bye."

Vừa mở cửa xe, thò đầu vào trong ngó thử——

Ở ghế sau.

Một cô bé mặc váy công chúa bồng bềnh đang buồn chán đung đưa hai cẳng chân ngắn ngủn, không ai khác chính là Kim Bối Bối.

"Ái chà! Hóa ra là Bối Bối à!"

Lâm Nhàn lập tức hiểu ra người dẫn chương trình đang lo lắng cái gì, cô nhóc này quả thực không dễ hầu hạ.

Bối Bối liếc xéo hắn một cái, chiếc mũi nhỏ chun lại, hừ lạnh: "Chú người xấu?"

Cái miệng nhỏ lập tức bĩu ra rõ dài, trên mặt viết rành rành hai chữ "không vui" và "ghét bỏ".

"Hân hạnh hân hạnh!"

Lâm Nhàn ngồi phịch vào trong xe, đóng sập cửa lại.

【Tới công chuyện rồi! Hai người khắc khẩu nhất đã đụng độ nhau! Khởi đầu ở độ khó cấp địa ngục luôn!】

【Cuối cùng cũng gặp mặt, Bối Bối ghét bỏ.jpg. Không vui ra mặt luôn kìa, thế này có về nhà yên ổn được không đây?】

【Cặp đôi đáng xem nhất là đây chứ đâu. Bối Bối không có dễ bảo như Thần Thần đâu, khó quản lắm đấy.】

【Tiếc là Vân Hạo không được ghép cặp với anh chàng buông xuôi, nếu không chắc chắn thằng bé sẽ thích lắm. Dưới quê thiếu gì động vật nhỏ cho cậu nhóc quan sát đâu, đành đợi lần sau vậy!】

【……】

"Cháu muốn đổi xe! Cháu muốn tìm bố cơ!"

Bối Bối hét toáng lên với Lâm Nhàn, bàn tay nhỏ xíu còn đập đập bành bạch xuống ghế da."Đổi xe á? Ba chiếc xe đi trước chạy mất hút từ đời nào rồi, cháu mà xuống thì tự ở lại đây đi."

Lâm Nhàn ngoáy tai, vẻ mặt dửng dưng.

"Cháu muốn xuống xe! Cháu không thèm về nhà chú!"

Bối Bối chẳng thèm nghe lọt tai, gào lên đòi xuống xe.

Lâm Nhàn chậc lưỡi, mở cửa xe bước xuống: "Hét cái gì mà hét! Xuống đi, tự ở lại đây mà làm mồi cho bão cát nhé!"

Thấy Lâm Nhàn mở cửa xe dứt khoát như vậy, Bối Bối ngơ ngác nhìn ra ngoài, bầu trời vẫn nhuốm màu vàng đục.

"Xuống đi chứ! Đừng có làm mất thời gian về nhà của chú!"

Lâm Nhàn mất kiên nhẫn đứng bên ngoài giục giã.

Bối Bối hừ một tiếng, lúi húi trèo xuống xe.

Đứng cạnh chiếc xe trống không, cô bé ngó nghiêng xung quanh. Thành phố xa lạ, đường phố vắng tanh, chẳng có lấy một bóng dáng quen thuộc nào.

Bối Bối rụt cổ lại theo bản năng, định dùng đồng hồ thông minh gọi cầu cứu bố, nhưng gọi kiểu gì cũng không được.

"Đừng tốn công vô ích nữa, tuần này là tuần trải nghiệm chứ không phải tuần liên lạc với bố cháu đâu, đội ngũ chương trình ngắt sóng hết rồi."

Lâm Nhàn bày ra vẻ mặt hóng hớt: "Tuần này cháu chỉ có thể đi theo chú, hoặc là ở lại đây."

"Hừ! Cháu thèm vào về nhà chú!"

Hai má Bối Bối phồng lên vì tức giận, hận không thể đập nát luôn cái đồng hồ!

"Không đi càng tốt, đỡ tốn gạo. Chú đếm đến ba, cháu mà không lên xe thì ở lại đây mà ăn cát nhé."

Lâm Nhàn tựa lưng vào xe, thong thả bắt đầu đếm: "Một..."

Bối Bối cắn môi, bướng bỉnh lườm hắn.

"Hai..."

Lâm Nhàn kéo dài giọng, làm bộ định quay người bước lên xe.