"Cháu đói rồi."
Bối Bối xoa xoa bụng, nhìn Lâm Nhàn với vẻ mặt đáng thương.
"Được rồi, cơm sắp chín rồi, hai người đúng là có lộc ăn đấy."
Lâm Nhàn liếc Bối Bối một cái: "Cháu đi cho gà ăn xong rồi hẵng ăn cơm."
"Sao cháu lại phải làm việc? Sao cô Hồ không phải làm ạ?"
Bối Bối bĩu môi, cảm thấy thật bất công.
"Cô Hồ đã thức trông cháu cả đêm nên mới được ăn. Cháu chẳng làm cái gì sất, sao không biết ngại mà đòi ăn cơm hả?"
Lâm Nhàn bồi thêm: "Có làm thì mới có ăn, không làm thì chỉ có ăn chực thôi!"
Bối Bối hậm hực lườm một cái: "Cháu tiện thể đi cho Hanh Hanh ăn luôn là được chứ gì."
Hồ Vũ Miên nhìn về phía bếp. Cô đã nghe danh tài nấu nướng của Lâm Nhàn từ lâu, nhưng đây mới là lần đầu tiên có cơ hội thưởng thức.
Lợn tự tay bắt có khác, để tâm ghê. Bối Bối giờ tự giác hơn nhiều rồi, ít ra cũng có một con thú cưng để chăm sóc.
Không ngờ Bối Bối lại không ăn vạ luôn. Chắc mấy lần quấy trước bị anh chàng buông xuôi trị cho ngoan rồi, sau này dễ quản hẳn.
...]
"Ụt ịt ụt ịt, ăn cơm thôi."
"Cục cục cục, ăn cơm thôi."
Bối Bối bắt chước tiếng lợn và tiếng gà kêu, cho ăn trông cũng ra dáng phết, loáng cái đã xong.
Xong xuôi, cô bé chạy tót ra chỗ nấu cơm.
Lâm Nhàn vừa giở vung gỗ của chiếc nồi gang lớn ra, một mùi hương đậm đà hòa quyện giữa hương gạo, mùi thịt và mùi thơm lừng của cơm cháy lập tức lan tỏa khắp sân.
Nồi cơm gang nấu bằng bếp củi trông bóng bẩy, từng hạt cơm hút trọn tinh hoa của lạp xưởng và nấm hương, hạt nào hạt nấy tơi xốp, căng mẩy.
Những lát lạp xưởng xếp bên trên bóng loáng đầy hấp dẫn, nấm hương thì dày dặn, nhìn thôi đã thấy ứa nước miếng.
"Lại đây lại đây, cơm nồi gang với canh gà ta đây."
Lâm Nhàn mở chiếc thố gốm bên cạnh ra, hương thơm của canh gà ta cũng ngào ngạt bay ra.
"Thơm quá đi mất!"
Bối Bối chun mũi hít hà thật mạnh, chạy lon ton lên trước ngó thử.
"Tất nhiên là thơm rồi, đây là canh gà hầm từ thịt gà xịn, chứ không phải loại canh gà công nghiệp đầy hóa chất đâu."
Lâm Nhàn xới một bát cơm đưa đến trước mặt Bối Bối: "Nếu cháu chê ăn ngoài trời mất vệ sinh thì cứ việc gặm bánh mì nhé."
"Cháu cứ ăn đấy, ăn cho chú sạt nghiệp luôn!"
Bối Bối giờ đã biết điều hơn rồi, vội vàng đón lấy bát cơm bưng đi chỗ khác.
[Ha ha ha! Anh chàng buông xuôi nấu canh gà mà đang khịa ai thế nhỉ? Nước canh vàng óng trong vắt thế kia, nhìn là biết bổ dưỡng rồi!
Hiếm thấy thật đấy, lâu lắm rồi mới thấy anh chàng buông xuôi vào bếp. Cũng tại Thần Thần đi vắng, chứ không thì còn lâu mới được xem.
...]
Ba người xới cơm múc canh xong liền ngồi ăn ngay ngoài sân.
"Canh này... ngọt thanh quá!"
Cô Hồ thổi bớt hơi nóng, múc một thìa nếm thử, hai mắt lập tức mở to!
Một vị ngọt thanh vô cùng thuần túy, ấm áp lan tỏa từ cổ họng xuống tận dạ dày.
Bối Bối bán tín bán nghi húp thử một ngụm, khuôn mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc: "Ngon quá! Ngon thật đấy!"
"Đây là gà mái già nhà nuôi, ninh nhỏ lửa bằng bếp củi suốt hai tiếng đồng hồ đấy, tất nhiên là ngon rồi.""Trong phòng livestream lúc nào cũng có mấy kẻ thích vặn vẹo, bảo không dùng đồ ăn chế biến sẵn thì chẳng lẽ món nào cũng phải mổ sống à?"
"Thấy tôi đãi khách thế nào chưa? Hì hục suốt ba tiếng đồng hồ đấy. Cho dù tôi có sơ chế từ hôm qua rồi cất tủ lạnh, thì vẫn còn hơn đứt ba cái gói gia vị đông lạnh từ cả năm trước!"
Lâm Nhàn vừa ăn cơm vừa không quên cà khịa đồ ăn chế biến sẵn vài câu.
"Ưm! Đây là cơm om đấy ạ? Ngon quá đi mất, nấm hương này tuyệt cú mèo luôn!"
Hồ Vũ Miên ăn một miếng cơm, chỉ muốn lùa luôn nửa bát vào bụng.
Đến lúc này, cô mới hiểu cái sự "ngon" mà Thẩm Tiêu Nguyệt từng ca ngợi rốt cuộc là ngon đến mức nào!
"Thế mới gọi là gà ra vị gà, cơm ra vị cơm. Ở ngoài hàng quán người ta chuộng hiệu suất, chuộng quy chuẩn hóa, nhưng lại thiếu đi cái 'hơi lửa' này."
Lâm Nhàn và một miếng cơm, lại húp thêm một thìa canh gà, đúng là trải nghiệm đỉnh cao nơi đầu lưỡi.
[Á á á, xem mà đói cồn cào! Cơm om cộng với canh gà, đúng là đòn chí mạng vào tâm hồn ăn uống!
Nhìn vẻ mặt say sưa của cô Hồ kìa, biết ngay hương vị cơm nhà thế này mới là trải nghiệm đỉnh cao!
Đồ ăn chế biến sẵn đã sản xuất công nghiệp quy mô lớn rồi thì giá phải rẻ đi chứ, đừng có cái gì cũng muốn húp trọn, Giả tổng nghe rõ chưa?
Bối Bối phá lệ ăn liền một mạch hai bát cơm, lại còn húp thêm một bát rưỡi canh gà.
"Ợ... Cháu no căng rồi."
Bối Bối thỏa mãn lau miệng, xoa xoa cái bụng tròn xoe, chẳng buồn nhúc nhích nữa.
Hồ Vũ Miên cũng ăn vô cùng ngon miệng, cô dùng khăn giấy lau khóe miệng, rồi lại liếc nhìn vào nồi.
"Lâu lắm rồi tôi mới được ăn một bữa cơm chuẩn vị nhà làm thế này, đúng là khác hẳn ngoài hàng."
Hồ Vũ Miên nhìn Lâm Nhàn: "Anh nấu ăn giỏi thế này, sao bình thường không hay nấu?"
"Ai quy định nấu ăn giỏi thì phải nấu chứ? Tôi còn giỏi việc 'không nấu ăn' hơn cơ!"
Lâm Nhàn ngả lưng xuống chiếc ghế bập bênh, thoải mái nheo mắt lại.
Hồ Vũ Miên: "..."
Có lý! Nấu ăn ngon là năng lực, không phải nghĩa vụ! Đương nhiên, làm bố thì vẫn nên nấu cơm cho con.
Tôi cũng ghét nhất cái văn này, kiểu như 'cậu dậy sớm thì mua hộ tớ bữa sáng nhé', cứ làm như lẽ đương nhiên vậy. P/S: Không có ý nhắm vào cô Hồ đâu nhé.
Ăn cơm xong.
Cả khoảng sân chìm vào một bầu không khí yên bình, lười biếng đến mức khiến người ta buồn ngủ.
Ánh nắng xuyên qua tán lá của cây hòe già, rọi xuống mặt đất thành những đốm sáng loang lổ.
Thi thoảng có làn gió nhẹ thổi qua, lá cây rung lên xào xạc, trong không khí thoang thoảng hương cơm chín hòa quyện với mùi cỏ non.
Lâm Nhàn nheo mắt, thong thả đung đưa ghế, miệng ngân nga một giai điệu không rõ lời, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.
Đại Hoàng ăn no nê, cũng nằm bò bên cạnh chiếc ghế bập bênh, thi thoảng lại lười biếng quẫy đuôi quét nhẹ xuống đất.
Bối Bối ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ xoa xoa bụng, chăm chú nhìn bầy gà mái trong sân đang mổ thóc.
Thỉnh thoảng có vài chú chim sẻ sà xuống, nhảy nhót tung tăng tìm mồi, kêu lên những tiếng "lích chích" vui tai.
Đây chính là cái gọi là năm tháng tĩnh lặng, an yên nhỉ?
Cô Hồ nhìn quanh một lượt, cảm thấy những ngày tháng như thế này thật sự rất tươi đẹp.
Một gia đình, một khoảng sân, một đứa trẻ, một chú chó...Với một người từ nhỏ đã lớn lên giữa "rừng bê tông cốt thép" nơi phố thị như cô, nhịp sống chậm rãi thế này quả thực hiếm hoi, may ra thỉnh thoảng đi dạo công viên mới cảm nhận được chút ít.
Thời gian ở đây dường như giãn hẳn ra, cứ ngỡ đã ngồi rất lâu rồi, nhưng thực chất mới trôi qua vỏn vẹn năm phút.
"Ở đây... dễ chịu thật đấy."
Hồ Vũ Miên nhìn sang Lâm Nhàn: "Cuộc sống thế này chính là lý do anh không muốn đi làm sao?"
"Tôi ngộ ra một điều, ý nghĩa của việc sống không phải là đi làm thuê. Thời buổi internet phát triển thế này, ở nhà kiểu gì chẳng có đường sống, thế nên tôi mới về quê."
Lâm Nhàn chẳng buồn mở mắt, thong thả đáp lời.
"Lúc đầu, bố mẹ bỏ tôi ở nhà để lên thành phố làm thuê!"
"Sau đó, tôi lại bỏ bố mẹ ở nhà để lên thành phố làm thuê!"
"Cuối cùng, con cái lại bỏ tôi để lên thành phố làm thuê!"
Lâm Nhàn lắc đầu: "Đó không phải là cuộc sống mà tôi muốn!"
"Tôi nhận ra giữa thành công và niềm vui chẳng có mối liên hệ tất yếu nào cả. Rất nhiều người mang tiếng là thành đạt, nhưng cuộc sống sau lưng lại nát bét chẳng nỡ nhìn, bản thân họ cũng đâu có vui vẻ gì."
"Cứ cố trèo lên cao thì kiểu gì cũng có kẻ giẫm lên đầu mình, có khi mấy đời cũng chẳng trèo lên nổi. Thế nên, tôi chọn sống thảnh thơi dưới chân núi."
"Đợi đến lúc chẳng còn ai muốn trèo lên nữa, thì ngọn núi ấy cũng mất đi ý nghĩa của nó."
Lâm Nhàn dùng sức ngả người ra sau, chiếc ghế bập bênh đung đưa mạnh hơn.
Hồ Vũ Miên khẽ nhíu mày, mấy lời này cô nghe lơ mơ nửa hiểu nửa không, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy vô cùng có lý.
Ngồi im lặng thêm năm phút nữa, Hồ Vũ Miên đứng dậy, gom bát đũa trên bàn xếp gọn lại, định mang vào bếp rửa.
Vừa mới đi được hai bước, Lâm Nhàn đã vội vàng la oai oái: "Ấy ấy ấy!"
