Logo
Chương 371: Con trai à, hai đứa đứng yên ở đây đừng đi đâu nhé

Vân Hạo không hiểu liền hỏi: "Sao lại thế ạ?"

"Đồ ăn sáng rẻ mà, nào là tào phớ, quẩy, bánh kẹp thịt các kiểu. Chứ chạy đêm thì xót ví lắm!"

Lâm Nhàn hất tay chỉ: "Cháu nhìn đống này xem, có rẻ rúng gì đâu!"

Vân Hạo: ...

Chuẩn không cần chỉnh! Dọc đường tôi chạy đêm toàn quán đồ nướng với tôm hùm đất, đắt xắt ra miếng!

Trước khi tập: Cảm giác đói là khởi đầu của việc gầy đi và đẹp lên! Đang tập: Đời người sống có một lần, phải đối xử tốt với bản thân một chút!

...]

"Cái đó rõ ràng là bánh kẹp thịt, sao người ta lại gọi là 'thịt kẹp bánh' thế ạ?"

Thần Thần nhìn chiếc xe đẩy đồ ăn trước mặt, tò mò hỏi.

"Thế là con không biết rồi. Con phải dùng tay kẹp lấy bánh để ăn đúng không? Tay chính là thịt, vậy chẳng phải là 'thịt kẹp bánh' sao."

Lâm Nhàn mở miệng là chém gió, vô lý đùng đùng mà vẫn nói đầy hùng hồn.

Vân Hạo đứng cạnh thật sự nghe không lọt tai nữa: "Cái này là do cách nói cổ để lại, 'thịt kẹp bánh' thực ra là gọi tắt của 'thịt được kẹp trong bánh', người ta không gọi sai đâu ạ!"

"Nghe thấy chưa?"

Lâm Nhàn vỗ vỗ đầu Thần Thần: "Bố cố tình nói sai để thử hai đứa đấy, xem ra học vấn của Vân Hạo vẫn cao hơn một bậc!"

Thần Thần đảo mắt, chẳng buồn cãi nhau với ông bố suốt ngày nói hươu nói vượn này nữa.

Lúc này, một cô gái trẻ đang nhấp từng ngụm nước nhỏ ở bên cạnh nghe thấy thế, nhịn không được liền "phì" cười.

"Em gái, hay chạy bộ lắm hả? Trang bị đầy đủ ghê."

Lâm Nhàn nghe tiếng liền nhìn sang, tự nhiên bắt chuyện.

"Vâng ạ, em kiên trì được một tháng rồi, một tuần chạy ít nhất ba lần, mỗi lần năm cây số."

Cô gái lau mồ hôi, nét mặt lộ rõ vẻ đắc ý nho nhỏ.

"Đỉnh đấy, thế sao em lại chọn chạy bộ?"

Lâm Nhàn khen một câu làm cô gái càng vui vẻ hơn.

"Nghe nói chạy năm cây số có thể giúp mình sống thọ thêm hơn hai mươi phút đấy anh."

Cô gái toét miệng cười rạng rỡ: "Em chỉ muốn sống lâu thêm vài năm thôi."

"Ồ..."

Lâm Nhàn ra chiều suy nghĩ rồi gật gật đầu: "Thế em chạy năm cây số thì mất khoảng bao lâu?"

"Tầm hơn ba mươi phút ạ, hiện tại em chạy chưa được nhanh lắm!"

Cô gái lại uống thêm một ngụm nước, bắt đầu làm vài động tác giãn cơ.

"Thế em bỏ ra hơn ba mươi phút, chỉ để đổi lấy việc sống thọ thêm hơn hai mươi phút."

Lâm Nhàn bẻ ngón tay tính toán: "Thế là em lỗ mất 10 phút rồi còn gì!"

Cô gái: ???

Cô cầm chai nước, miệng hơi há ra, mắt chớp chớp liên tục, CPU sắp cháy khét lẹt đến nơi rồi.

[Khoan đã, để tôi loát lại xem nào, 30 - 20 = 10 phút, hình như không có gì sai cả?!

Trời sập rồi! Tôi chạy năm cây số mất tận một tiếng, thế chẳng phải tôi còn lỗ nặng hơn sao, dẹp, không chạy nữa!

Ban đầu tôi cứ nghĩ mình hơi bất bình thường, lạc lõng với xung quanh. Xem livestream xong tôi mới thấy mình vẫn còn bình thường chán!Ba người ngồi xổm bên lề đường, ăn uống vô cùng ngon lành.

Lúc đầu, Vân Hạo chỉ cắn từng miếng nhỏ, ánh mắt vẫn còn chút e dè. Nhưng vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ, cậu bé cũng dần thả lỏng hơn.

Đúng lúc này, một bóng dáng nhỏ thó đang chạy bộ chầm chậm lướt qua.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Đồng đỏ bừng vì chạy, trên trán lấm tấm mồ hôi. Nhìn thấy ba người Lâm Nhàn đang quây quần bên xe đồ ăn vặt, bước chân cô bé vô thức chậm lại.

"Đồng Đồng!"

Thần Thần tinh mắt, vẫy vẫy xiên thịt nướng đang ăn dở trên tay: "Lại đây nhanh! Cái này ngon lắm đấy!"

"Vào ăn chút đi Đồng Đồng, cháu thích ăn gì nào?"

Lâm Nhàn cũng nhiệt tình gọi.

Đồng Đồng rụt rè nhìn lướt qua cơ man nào là đồ ăn vặt, rồi nhanh chóng liếc nhìn bảng giá, cái đầu nhỏ lắc nguầy nguậy như trống bỏi.

"Dạ... dạ thôi ạ, cháu cảm ơn chú."

Giọng cô bé lí nhí, vẫn còn hơi thở dốc: "Cháu... cháu phải chạy bộ tiếp đây ạ."

Nói xong, như thể sợ bị mùi thơm kia níu chân, cô bé liền tăng tốc chạy vụt đi.

Vương Tăng Dân bám sát ngay phía sau, mỉm cười gật đầu chào ba người.

Haizz, những đứa trẻ khác đều đang tận hưởng, chỉ có Đồng Đồng là vẫn tự tạo áp lực cho mình, nhìn mà xót xa quá.

Anh chàng buông xuôi mau nghĩ cách đi chứ! Cờ thi đua "Công dân nhiệt tình" của anh đâu thể nhận không được! Đuổi theo đi!

"Được rồi, ăn no uống say rồi, đi dạo một vòng cho tiêu thực nào."

Lâm Nhàn đứng dậy, phủi phủi lớp bụi vô hình trên mông, dẫn hai đứa trẻ thong thả đi dọc theo lối đi bộ bên cạnh đường chạy.

Phía trước có một cây cầu bắc ngang con sông nhỏ, đứng trên cầu nhìn xuống dòng nước lấp lánh ánh sáng, cảnh tượng cực kỳ đẹp mắt.

Ba người bước lên cầu, đón những làn gió hiu hiu thổi qua vô cùng dễ chịu.

Bên lan can cầu, mấy người đam mê đạp xe đang dừng lại nghỉ ngơi, những bộ đồ thể thao màu sắc sặc sỡ trông vô cùng nổi bật dưới ánh đèn.

Trong đó, một nữ cua-rơ đặc biệt thu hút sự chú ý — cô nàng có vóc dáng cao ráo, những đường cong cơ thể dưới lớp đồ đạp xe bó sát càng thêm phần gợi cảm và săn chắc. Gương mặt thanh tú lấp ló dưới chiếc mũ bảo hiểm toát lên vẻ rạng rỡ, khỏe khoắn đặc trưng của dân thể thao.

Chiếc quần đạp xe bó sát này nhìn còn bốc lửa hơn cả quần yoga.

"Ây da! Con trai à, hai đứa đứng yên ở đây đừng đi lung tung nhé."

Lâm Nhàn sáng rực hai mắt, dùng khuỷu tay huých huých Thần Thần bên cạnh: "Bố đi câu một... à nhầm, đi thỉnh giáo chút kiến thức đạp xe đây."

Nói xong, hắn liền sải bước đi về phía trước.

Vân Hạo nhìn mấy chiếc xe đạp có đường nét mượt mà, cấu hình đỉnh cao bên lề đường, hai mắt cũng sáng lên: "Cặp bánh xe bằng sợi carbon kia ngầu thật đấy!"

"Này này này! Hai đứa mình đừng qua đó vội. Ông già nhà tớ đang muốn tán gái, chúng mình mà qua đó là ổng khó thể hiện lắm!"

Thần Thần kéo phắt Vân Hạo đang nóng lòng muốn chạy tới lại, chỉ tay vào phong cảnh dưới cầu rồi làm bộ làm tịch bàn luận một cách đầy nghiêm túc.

Đây chính là EQ đấy! Thần Thần vẫn biết nghĩ cho ông bô nha, hai đứa trẻ mà chạy qua đó thì còn tán tỉnh cái nỗi gì nữa.

Nhìn mà tôi cũng muốn mua xe ghê, tiếc là chân tôi yếu xìu, có ai chơi cùng không?

...]

"Hi người đẹp! Đạp xe từ nội thành qua đây hả em?"

Lâm Nhàn chủ động bắt chuyện.Nữ biker đặt bình nước xuống, mỉm cười thân thiện: "Đúng rồi, đạp xe đêm trên tuyến này thoải mái lắm, đường đẹp mà phong cảnh cũng đẹp nữa."

"Thích thế!"

Lâm Nhàn làm ra vẻ mặt đầy ao ước: "Tôi vẫn luôn muốn gia nhập giới đạp xe của mọi người, nghe nói trong đó loạn... à nhầm, náo nhiệt lắm."

"Đừng nghe người ta nói linh tinh, anh muốn tham gia lúc nào cũng được mà."

Nữ biker vẫn khá hoan nghênh những người đàn ông chất lượng cao như thế này.

"Thật á? Không có xe cũng tham gia được sao?"

Lâm Nhàn hào hứng hỏi.

Nữ biker: "..."

"Thế... lúc đi cắm trại, có phải anh em đạp xe đều ở sát vách nhau, rồi có rất nhiều... ừm... hoạt động nội bộ để thắt chặt tình cảm không?"

Lâm Nhàn ra vẻ ngây thơ, trông cứ như một đứa trẻ đang tò mò.

Nữ biker lườm hắn một cái, bực dọc đáp: "Có chứ, bọn tôi bốc thăm giấu tên, nam nữ ở chung phòng, kích thích chưa?"

"Hơn nữa lại cực kỳ công bằng, bốc thăm giấu tên, chẳng ai biết mình sẽ bốc trúng ai."

"Con gái về phòng tắm rửa trước nửa tiếng, sau đó con trai mới vào nhận phòng, không ai biết mình sẽ ở cùng ai, đỡ rắc rối."

Nữ biker uống một ngụm nước, thong thả kể cho Lâm Nhàn nghe.

"Oa! Vậy chẳng phải cả hai bên đều có cảm giác kích thích như mở blind box sao? Ai nghĩ ra cái trò này đúng là thiên tài!"

Lâm Nhàn giơ ngón tay cái lên, thầm nghĩ đám người này đúng là biết chơi thật.

"Thiên tài cái đầu anh ấy! Tôi bịa ra đấy! Giới nào mà chẳng có con sâu làm rầu nồi canh, đâu thể đánh đồng tất cả được."

Nữ biker vừa cười vừa mắng rồi lắc đầu, vẻ mặt như thể đã nhìn thấu tòng tâm can Lâm Nhàn.

[Tôi ứ tin đâu, sao có thể bịa ra giống thật thế được! Hoạt động ngoài trời này nhất định phải tham gia mới được, đi chốt đơn mua xe ngay đây!

Nữ biker: Anh mà thèm gia nhập giới đạp xe á? Tôi còn ngại chả buồn bóc phốt anh thôi!]

Thế rốt cuộc cái vụ bốc thăm giấu tên kia có thật không vậy? Đang hóng gấp, online chờ!

Hai người trò chuyện chưa được bao lâu thì mấy nam biker đi tới, vây Lâm Nhàn vào giữa, ánh mắt ít nhiều đều mang theo chút thù địch.