Một tia sáng vàng rực rỡ xuyên thủng tầng mây, một vành cung nhỏ nhắn, đỏ ửng ló dạng nơi giao thoa giữa núi non và biển mây, tựa như một tinh linh vừa e ấp lại vừa kiên định.
Nó chầm chậm nhô lên cao, ngày một lớn hơn, ngày một sáng hơn, để rồi cuối cùng phá vỡ mọi sự trói buộc, vút lên rạng rỡ!
Mọi người đồng loạt rút điện thoại ra để ghi lại khoảnh khắc này.
Đám sinh viên đại học phía trước tạo đủ mọi tư thế chụp liên phanh, cố gắng bắt trọn khoảnh khắc bình minh ngắn ngủi.
"Oa..."
Đồng Đồng không kìm được khẽ trầm trồ. Đôi mắt cô bé mở to, phản chiếu ánh rạng đông rực rỡ. Vẻ rụt rè thường ngày đã tạm thời bị kỳ quan thiên nhiên này xua tan.
Vân Hạo chăm chú nhìn, miệng lẩm bẩm: "Mặt trời mọc muộn hơn dự báo 37 giây, chắc là do ảnh hưởng của chiết suất khí quyển..."
Nhưng mới nói được nửa câu, cậu bé đã bị cảnh tượng tráng lệ kia làm cho choáng ngợp đến mức quên cả suy nghĩ.
"Mới mấy giờ đâu cơ chứ, mặt trời vừa mới lên, con muốn về ngủ tiếp cơ."
Bối Bối dụi mắt, phụng phịu lẩm bẩm.
"Vãi... Đúng là cực phẩm!"
Lâm Nhàn dán chặt mắt nhìn, miệng chép chép cảm thán, ánh mắt... cũng sáng rực lên.
Thần Thần nhìn theo hướng mắt của ông bô nhà mình, phát hiện tiêu điểm của hắn dường như không hề đặt ở vầng thái dương đỏ rực đang nhô lên kia.
Mà phần lớn lại dán chặt vào mấy cô nữ sinh đại học trẻ trung, dáng người thướt tha đang reo hò nhảy nhót đằng kia.
"Bố, bố đang ngắm mặt trời hay ngắm người đấy?"
Thần Thần giật giật vạt áo Lâm Nhàn.
"Nói vớ vẩn! Tất nhiên là mặt trời rồi, con nhìn xem tràn trề sức sống chưa kìa! Đẹp đẽ động lòng người biết bao!"
Lâm Nhàn thu ánh mắt về, co ngón tay búng nhẹ lên trán Thần Thần một cái.
"Sinh viên đại học đúng là tràn đầy sức sống thật!"
Thẩm Tiêu Nguyệt cũng nhân cơ hội trêu chọc một câu.
"Thưởng thức cái đẹp, hiểu không hả? Đám người phàm tục các cô các cậu đúng là chả có tí thẩm mỹ nào."
Lâm Nhàn lắc đầu, không thèm chấp bọn họ nữa.
【Hay cho câu cảm nhận sức sống, là cảm nhận sức sống của mấy em nữ sinh đại học đúng không? Công nhận có hai ẻm trông mlem thật】
【Bạn đứng trên núi ngắm bình minh, người ngắm bình minh lại đứng phía sau nhìn trộm bạn, chỉ đích danh Anh chàng buông xuôi luôn!】
【Bình minh rất đẹp, nhưng đường cong của mấy em gái xinh tươi lại càng hút mắt mấy lão dê cụ hơn! Pha bóc phốt chuẩn xác này của Thần Thần đúng là "hảo con gái" báo hiếu!】
【...】
Ánh nắng vàng rực rỡ xua tan hoàn toàn cái se lạnh của buổi sớm mai, bao phủ toàn bộ khoảng sân trên đỉnh núi trong vầng sáng ấm áp.
Đứng từ rìa sân phóng tầm mắt ra xa, những ngọn núi trùng trùng điệp điệp hiện lên với từng tầng màu sắc phong phú, gần thì xanh tươi, xa thì xanh nhạt, tựa như một bức tranh thủy mặc đang từ từ trải rộng.
Không khí trong lành đến mức sảng khoái tâm hồn, mang theo hương thơm của đất ẩm và cỏ cây. Hít một hơi thật sâu, cảm giác như có thể thanh lọc sạch sẽ mọi cặn bẩn trong phổi.
"Đúng là phong cảnh bên ngoài vẫn đẹp hơn!"
Kim Phú Xuyên nhìn cảnh tượng trước mắt, hít một hơi thật sâu: "Trông thoáng đãng hơn nhiều so với cái hồ nhân tạo trong khu biệt thự."
Một chú sóc nhỏ dạn người từ trên cây thông gần đó nhảy xuống, lanh lợi quan sát nhóm người đột nhiên ghé thăm này.
"Oa, có cả sóc kìa!"
Bối Bối ngạc nhiên chạy ùa tới, làm chú sóc sợ hãi chạy biến mất.
"Bình minh là khúc chiến ca của ánh sáng, là lời tuyên ngôn xé toạc màn đêm. Đừng hỏi đường đi còn bao xa, chỉ cần bước chân không dừng lại, bạn chắc chắn sẽ đạp tan mọi sự hoang mang!"Lục Minh Triết hướng về phía xa, hét lớn một câu đầy nhiệt huyết.
Bốp bốp bốp!
"Nói hay quá!"
"Chuẩn luôn, phải đập tan sự hoang mang!"
Đám sinh viên đại học phía trước rất nhiệt tình vỗ tay hưởng ứng. Câu này nghe cũng cháy và đầy sức mạnh phết!
Lục Minh Triết khẽ mỉm cười, gật đầu với nhóm sinh viên, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
"Bình minh là công tắc của bóng đèn, còn công tắc là hoàng hôn của bóng đèn!"
Lâm Nhàn ở bên cạnh chậm rãi lên tiếng, cũng dùng cụm "Bình minh là" để đu theo một câu.
Một câu nói khiến tất cả mọi người ngơ ngác luôn!
【Ý gì thế nhỉ? Cảm giác hơi khó hiểu, nhưng lại có vẻ ảo diệu phết?】
【Chắc là bình minh thì tắt đèn, hoàng hôn thì bật đèn chứ gì? Nghĩa đen là thế đúng không?】
【Bạn tắt đèn thì trời sáng, bạn bật đèn thì trời tối. Đây là biến bị động thành chủ động à, thâm thúy thật đấy!】
【Cướp hết spotlight của bố Lục rồi, đúng là chúa tấu hài, bố Lục khó khăn lắm mới được tỏa sáng một tí mà.】
【...】
Mọi người vẫn còn đang suy ngẫm về câu nói này thì đột nhiên!
"Tràn đầy năng lượng tích~ cực!"
Lâm Nhàn đứng bật dậy, gào lên một tiếng đầy khí thế, đồng thời giơ hai tay qua đầu vỗ một cái thật kêu.
Sự chú ý của mọi người lập tức đổ dồn vào Lâm Nhàn.
"Sáng sớm thức dậy! Ôm lấy mặt trời!"
"Để cơ thể! Tràn ngập! Ánh nắng rực rỡ!"
"Tràn đầy năng lượng tích cực!"
Lâm Nhàn vừa gào thét vừa làm mấy động tác vươn vai cường điệu, hai tay dang rộng hết cỡ, cứ như muốn ôm trọn vầng thái dương vừa mới nhô lên kia thật.
Vân Hạo ngơ ngác, không hiểu sao tự dưng hắn lại nhảy cẫng lên như thế: "Chú Lâm bị sao vậy ạ?"
"Lại lên cơn đấy, anh kệ bố em đi!" Thần Thần đã quá quen với cảnh này, cô bé chỉ cắm cúi ăn đồ ngon.
Nhân viên ê-kíp đứng cạnh cũng âm thầm lùi ra xa. Lâm Nhàn không thấy quê, nhưng những người khác thì sắp không chịu nổi rồi.
"Cái trò gì thế này." Lục Minh Triết tỏ vẻ ghét bỏ, vội vàng đứng dậy tránh ra chỗ khác.
【Anh chàng buông xuôi lại phát bệnh rồi, đây là bài thể dục tự chế à? Động tác đơn giản thế.】
【Lời bài hát với động tác kiểu này, anh chàng buông xuôi mặt dày nhảy được chứ tôi thì không dám nhìn luôn, quê giùm á.】
【Mấy bạn sinh viên bên dưới mắt chữ O mồm chữ A luôn rồi, nhìn anh chàng buông xuôi vừa hát vừa nhảy, chắc là đang ngơ ngác lắm.】
【...】
"Mày nhìn chú ấy kìa, hài hước quá!"
Mấy bạn sinh viên vốn dĩ đang vỗ tay cho Lục Minh Triết, lúc này thấy bên này tấu hài quá, liền đồng loạt chĩa điện thoại sang quay video Lâm Nhàn.
"Khóe miệng trễ xuống, sẽ mất phương hướng!"
"Khóe miệng nhếch lên, ngày một đi lên!"
"Tràn đầy năng lượng tích cực! Hây!"
Lâm Nhàn chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt của những người xung quanh, càng nhảy càng hăng, mặt mày rạng rỡ, vô cùng "passion"!
Bộ động tác này vừa đơn giản vừa cuốn, lời bài hát lại cực kỳ tẩy não.
"Ê, hình như xả stress phết nhỉ?"
Một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa cũng hùa theo, vui vẻ nhảy nhót.
Rất nhanh sau đó đã xuất hiện hiện tượng "lây lan từ người sang người", ngày càng có nhiều sinh viên bị bầu không khí vui nhộn này lây nhiễm, thi nhau nhập hội.
"Ôm lấy mặt trời!" Lâm Nhàn gào lớn.
"Ôm lấy mặt trời!"
Đám sinh viên vừa cười vừa làm theo, động tác đủ mọi kiểu dáng, có người thậm chí còn tự chế thêm vài đường múa may mới lạ.
Những du khách khác cũng đung đưa người theo, gào phụ họa vài câu, cảm giác quả thực vừa xả stress lại vừa phấn chấn hẳn lên."Tràn đầy năng lượng tích cực!"
Mọi người đồng thanh hô lớn, âm thanh vang vọng khắp thung lũng.
Ban đầu Thẩm Tiêu Nguyệt và các nhân viên trong tổ chương trình cũng định né đi, nhưng nhìn cảnh tượng vui vẻ này, họ cũng không nhịn được mà bật cười theo.
Vân Hạo đẩy gọng kính, cậu bé chưa từng thấy ai... bung xõa hết mình đến mức này, điều đó đã phá vỡ hoàn toàn nhận thức của cậu về trật tự và quy tắc.
Cậu bé nhìn các anh chị sinh viên đang cười đùa vô tư lự, rồi lại nhìn chú Lâm với những động tác khoa trương nhưng lại khiến người ta bất giác thấy vui vẻ, ánh mắt lộ vẻ phức tạp.
"Đúng là làm trò hề, chẳng ra thể thống gì cả!"
Lục Minh Triết hậm hực mắng thầm một câu.
【Ha ha ha! Hiện trường lây nhiễm hội chứng "thánh hướng ngoại" quy mô lớn! Anh chàng buông xuôi chỉ bằng sức một người mà bẻ lái phong cách của cả cái đỉnh núi này luôn!】
【Dậy sớm vận động một chút cũng tốt mà, để tôi share cho bà nội xem, chắc chắn bà sẽ rất thích mấy video kiểu này.】
【Sự tự tin của anh chàng buông xuôi đúng là vô đối, sức ảnh hưởng lại càng bùng nổ, thế này mà không thành công mới là lạ.】
【Vân Hạo: Hành vi này không phù hợp với chuẩn mực nơi công cộng, nhưng phản hồi cảm xúc của người tham gia lại rất tích cực... Không thể phân tích!】
【...】
