Logo
Chương 384: Tối nay hai vợ chồng mình đi xem phim nhé

Mặt trời dần ngả về tây, bóng hoàng hôn đã buông xuống.

Phòng livestream số một.

Kim Phú Xuyên dẫn Đồng Đồng về đến nhà.

Thấy người về cùng chồng không phải Bối Bối mà là Đồng Đồng, Tiền Hồng Lợi hơi thắc mắc, ngó nghiêng ra sau lưng Kim Phú Xuyên.

"Cháu chào dì ạ..."

Đồng Đồng lí nhí chào.

"Ừ, ngoan quá, mau vào nhà đi cháu."

Tiền Hồng Lợi đon đả đón bé, rồi không nhịn được quay sang hỏi Kim Phú Xuyên: "Bối Bối đâu rồi anh? Sao con không về cùng?"

"Anh gửi Bối Bối sang nhà họ Lục rồi. Cô giáo Lý nói đúng đấy, không có so sánh thì con bé không tỉnh ngộ ra được đâu."

Kim Phú Xuyên kể lại qua loa sự sắp xếp của tổ chương trình.

"Thế Bối Bối có quen được không? Cái anh Lục Minh Triết đó khắt khe lắm, tính kiểm soát lại quá cao!"

Tiền Hồng Lợi hơi lo lắng, sợ Bối Bối không thích nghi được với môi trường bên đó.

"Quen với chả không quen, cứ phải để nó chịu khổ một chút thì mới biết ở nhà sướng thế nào, đỡ cái thói vô pháp vô thiên!"

Kim Phú Xuyên ngồi xuống sofa, mỉm cười với Đồng Đồng: "Cháu muốn ăn gì cứ bảo dì nhé, muốn vẽ tranh thì cứ tự nhiên vẽ đi."

Đồng Đồng gật đầu, ngoan ngoãn nhìn quanh xem có gì cần giúp không, chứ chẳng hề vội vàng đòi hỏi thứ gì.

"Ăn chút hoa quả trước đã cháu nhé."

Tiền Hồng Lợi nhìn dáng vẻ hiểu chuyện của Đồng Đồng, chợt cảm thấy để Bối Bối đi chịu khổ một chút cũng tốt.

Lần này ông chủ Kim hạ quyết tâm thật rồi, cho Bối Bối ra ngoài chịu khổ chút, lúc về mới biết thế nào là hạnh phúc.

Hình như trước kỳ nghỉ hè là không về nữa đâu, thi cuối kỳ sẽ gửi thẳng đề thi qua đây, livestream giám sát thi cử luôn.

Phòng livestream số hai.

Chiếc xe chuyên dụng màu đen của tổ chương trình dừng lại trước cổng khu chung cư.

Lục Minh Triết xách theo chút hành lý đơn giản, nói với Bối Bối đang nhìn đông ngó tây bên cạnh: "Đến nơi rồi, đi theo chú!"

"Sao Kinh Thành lại tồi tàn thế này ạ? Trước đây cháu đến đâu có như thế này!"

Bối Bối nhìn những mảng tường loang lổ, ngửi thấy mùi ngai ngái là lạ, lập tức nhíu mày.

"Trật tự đi, nơi công cộng đừng có làm ồn, mau đi theo chú."

Sắc mặt Lục Minh Triết sa sầm xuống, răn dạy một câu rồi bước tiếp lên trước.

"Lạ thật đấy!"

Bối Bối dáo dác nhìn quanh, nơi này khác một trời một vực so với ký ức của cô bé, thế là đành tò mò bước vào trong.

Đến trước cửa nhà, mở cửa ra.

Đập vào mắt Bối Bối là một phòng khách tuy gọn gàng sạch sẽ nhưng lại vô cùng chật hẹp. Không gian rộng chừng sáu mươi mét vuông được tận dụng tối đa, hầu như chẳng có lấy một món đồ trang trí thừa thãi nào.

"Chú Lục ơi, nhà chú... bé tí xíu luôn á!"

Bối Bối ngó đầu nhìn vào trong, càng thêm thất vọng tràn trề: "Còn chẳng to bằng nhà của kẻ xấu xa nữa!"

"Nhà tuy đơn sơ, nhưng đức hạnh làm nên sự thanh cao! Khổng Tử nói: 'Người quân tử ở đó, có gì là đơn sơ?'"

Gân xanh trên trán Lục Minh Triết giật giật, hắn cố nén cơn giận: "Không gian to hay nhỏ không liên quan gì đến giá trị của một con người! Vào đi, thay dép!"

"Cháu không thèm đi đôi này đâu! Xấu chết đi được! Cháu muốn dép lê hoạt hình màu hồng cơ!"

Bối Bối miễn cưỡng lê bước vào trong, nhìn đôi dép nhựa bình thường dưới đất, lại tiếp tục chê bai.

"Ở đây không có loại dép đó!"

Lục Minh Triết cuối cùng cũng không nhịn được mà cao giọng: "Một là đi vào, hai là đi chân đất!"

"Thế thì cháu không thay nữa, lêu lêu lêu, chú còn xấu tính hơn cả chú xấu xa!"

Bối Bối bướng bỉnh gân cổ lên đi thẳng vào trong, quyết không thèm thay dép.Lục Minh Triết hít sâu vài hơi, cố nén cơn giận, thay dép rồi bước vào trong.

"Đã đến đây thì phải tuân thủ quy tắc ở đây. Đây là bài tập tối nay của cháu, phải làm xong trước khi đi ngủ."

Lục Minh Triết dẫn Bối Bối đến trước thời gian biểu, chỉ vào vài mục: "Chú đã giảm bớt rất nhiều bài vở cho cháu rồi đấy."

Bối Bối chu mỏ lên như mỏ vịt: "Cháu không chịu đâu! Cháu muốn xem hoạt hình! Cháu muốn chơi búp bê cơ!"

"Xem hoạt hình à? Được thôi!"

Lục Minh Triết rút điện thoại ra, mở đồng hồ bấm giờ: "Làm xong bài tập, cháu có thể xem mười phút!"

"Mười phút á?"

Bối Bối nghe mà thấy nực cười, mười phút thì xem được cái gì chứ?

Lục Minh Triết không thèm đáp lời Bối Bối nữa mà đi vào phòng dọn dẹp trước, định bụng ăn cơm xong rồi tính tiếp.

Ha ha ha! Bối Bối đang nhảy múa trên ranh giới nổi điên của sếp Lục đấy, cẩn thận ổng cho một đấm nha con

Hai người này đúng là thiên lôi đụng địa hỏa, một người thì thích kiểm soát, một đứa thì tự do nổi loạn, có kịch hay để xem rồi!

Nhà tiên tri online: Tôi cược năm hào, tối nay Bối Bối chắc chắn sẽ xé thời gian biểu!

Phòng livestream số ba.

Vương Tăng Dân một mình về nhà, căn nhà trống trải, yên tĩnh đến lạ thường.

Hắn theo thói quen định ngó xem Đồng Đồng đang làm gì, nhưng đập vào mắt chỉ là cánh cửa phòng đóng chặt của con gái.

Giờ con cái không có ở nhà, thời gian dường như bỗng dưng thừa ra một khúc dài, trôi qua cũng chậm chạp lê thê hơn hẳn.

"Đồng Đồng ở nhà họ Kim chắc không sao đâu, mình nên làm gì bây giờ nhỉ?"

Vương Tăng Dân nhìn tin nhắn tổ chương trình gửi tới, báo Đồng Đồng đã đến nhà đầu tiên an toàn.

Ngồi trên sô pha một lát, hắn nhớ tới lời cô giáo Lý khuyên nên tận hưởng "thế giới hai người" với vợ, thế là nảy ra ý định đi xem phim.

Hắn do dự một chút, nhưng rồi vẫn rút điện thoại ra, gọi cho vợ.

"Đồng Đồng đến nhà ông chủ Kim rồi, tối nay hai vợ chồng mình rảnh rỗi, đi xem phim nhé? Em dọn hàng về sớm một hôm được không?"

Vương Tăng Dân nuốt nước bọt, nói mấy lời này vẫn còn hơi ngượng miệng.

"Xem phim á? Không tốn tiền chắc?!"

Tiếng kêu thất kinh của Đồng mẹ như muốn xuyên thủng cả ống nghe: "Đang yên đang lành anh đòi xem phim cái gì? Có tiền đấy sao không để mua cho Đồng Đồng hộp bút màu xịn xịn một chút?"

Vương Tăng Dân bị một tràng vặn vẹo của vợ làm cho nghẹn họng, ngẩn người mất hai giây.

"Vợ chồng mình... lâu lắm rồi chưa cùng nhau ra ngoài chơi, cũng nên hưởng thụ một chút chứ, đi một lần chẳng lỡ việc được đâu."

Vương Tăng Dân xoa xoa cái lưng mỏi nhừ, cố gắng nài nỉ.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, chỉ còn văng vẳng tiếng ồn ào náo nhiệt của chợ đêm.

Một lát sau, giọng Đồng mẹ mới lại vang lên, ngữ khí đã dịu đi đôi chút: "Phim ảnh... thì có gì hay mà xem chứ? Lại còn lỡ dở bao nhiêu là việc..."

"Coi như đi cùng anh cho vui, được không?"

Vương Tăng Dân hạ giọng dỗ dành: "Mình cũng phải bắt kịp thời đại chứ, không thì sau này chẳng biết con cái nó xem cái gì nữa."

Lại là một khoảng im lặng ngắn ngủi.

Đồng mẹ dường như vừa quay sang bảo khách quen "chờ em chút nhé", rồi mới hạ thấp giọng: "Thế... cũng được. Nhưng anh đừng có mua vé đắt quá đấy nhé!"

Cúp điện thoại.

Vương Tăng Dân nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, thở phào một hơi thật dài.Phản ứng của Đồng mẹ chuẩn quá! Lúc nào câu cửa miệng cũng là "Không tốn tiền chắc?" với "Để dành cho con có phải tốt hơn không"

Cha mẹ kiểu truyền thống: Tiêu tiền cho con thì không tiếc, tiêu tiền cho mình thì như mang tội! Chẳng biết nói sao luôn

[......]

Phòng livestream thứ tư.

Trở lại khoảnh sân quê quen thuộc, Thần Thần reo lên một tiếng rồi chạy ngay đi xem vườn rau và đàn gà con của mình.

Vân Hạo thì đứng ở cửa, tỏ ra khá lúng túng. Sự rộng rãi nhưng lộn xộn ở đây hoàn toàn khác biệt so với môi trường thành phố quen thuộc của cậu bé.

Cái sân rất rộng, đó là ấn tượng đầu tiên của cậu bé.

Nhưng ngay sau đó, ấn tượng thứ hai ập đến chính là —— bừa bộn quá đi mất!

Góc tường dựng cuốc, xẻng và mấy loại nông cụ, bên cạnh chất đống vài thứ nông sản chẳng biết tên, mấy cái chậu lớn nhỏ đặt lung tung, ghế đẩu, ghế tựa cũng vứt rải rác khắp nơi.

Tràn ngập hơi thở cuộc sống, nhưng cũng thật sự... chẳng có trật tự gì cả.

"Anh Hạo, mau lại đây! Xem rau em trồng nè!" Thần Thần gọi lớn.

Lâm Nhàn vứt phịch cái ba lô xuống, nằm ườn ra chiếc ghế bập bênh: "Vân Hạo à, đến nhà rồi! Đừng có ngại, cứ chơi tự nhiên đi!"