Văn phòng tổng đạo diễn.
Đạo diễn Trần nhìn lượng người truy cập trong phòng livestream của Lâm Nhàn, hài lòng gật gù. Quả nhiên vẫn phải có chút mới mẻ thì mới thu hút được khán giả.
"Đạo diễn, ban nãy có phản ánh từ gia đình số hai - Lục Minh Triết, tôi đã xác minh lại..."
Nhân viên làm việc rất hiệu quả, vừa xác minh rõ ràng xong đã báo cáo lên ngay.
"Ồ, biết rồi!"
Tổng đạo diễn nghe xong gật đầu, nhấp một ngụm trà, vẻ mặt vẫn tỉnh bơ.
"Ờm... Vậy... vậy chúng ta có cần đưa ra cảnh cáo chính thức với anh Lâm Nhàn không ạ... Dù sao đây cũng là chương trình phát sóng trực tiếp."
Nhân viên dè dặt ướm hỏi.
"Thế này đi, cậu đi nhắc Lâm Nhàn một tiếng, dẫn con đi trải nghiệm cuộc sống thì được, nhưng bảo cậu ta chú ý hoàn cảnh một chút."
Tổng đạo diễn xoa cằm: "Nhắc nhở nhẹ nhàng thôi nhé, cứ bảo là có khán giả phản ánh rồi."
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Nhân viên gật đầu, đã nắm được ý của sếp.
"Ngoài ra, cậu báo lại với Lục Minh Triết, theo quy định của chương trình, trong thời gian ghi hình, nếu chưa được cho phép thì khách mời không được tự ý xem livestream, tránh làm ảnh hưởng đến phán đoán và cảm xúc!"
"Anh ta đã vi phạm quy định, lần này cảnh cáo miệng và phạt 500 tệ, lần sau tái phạm thì phạt gấp đôi, trừ thẳng vào tiền cát-xê."
Đạo diễn ngẫm nghĩ một lát rồi bổ sung thêm.
"Hả?"
Nhân viên ngỡ mình nghe nhầm: "Đạo diễn, ý anh là... phạt Lục Minh Triết ạ?"
"Đúng thế! Quy định là quy định, ai vi phạm thì phạt người đó. Đi làm đi!"
Đạo diễn gật đầu, giọng điệu không cho phép phản bác.
Nhân viên vẫn còn hơi ngơ ngác, nhưng vẫn vâng lời đáp: "... Vâng thưa đạo diễn."
Quay lại bàn làm việc.
Nhân viên sắp xếp lại từ ngữ trong đầu rồi gọi lại cho Lục Minh Triết.
"Chào anh Lục, vấn đề anh phản ánh chúng tôi đã xác minh và báo cáo lên trên rồi. Tổ đạo diễn quyết định sẽ nhắc nhở anh Lâm Nhàn chú ý hơn trong việc lựa chọn hoạt động sau này."
Nhân viên cố gắng truyền đạt một cách khéo léo nhất có thể.
Lục Minh Triết hơi giãn mày, cảm thấy tổ chương trình làm việc cũng biết điều: "Thế mới đúng chứ, bắt buộc phải..."
"Nhưng mà,"
"Anh Lục này, theo điều thứ ba trong 'Quy tắc dành cho khách mời', trong thời gian ghi hình, khách mời không được phép xem nội dung livestream."
Nhân viên bẻ lái, giọng điệu mang theo vài phần ngượng ngùng: "Tổ đạo diễn quyết định cảnh cáo miệng đối với hành vi lần này của anh, đồng thời phạt tiền 500 tệ."
"Cái gì? Các người có nhầm lẫn gì không đấy?"
Lục Minh Triết gần như không dám tin vào tai mình!
Hắn đi tố cáo Lâm Nhàn dạy hư trẻ con, kết quả người bị phạt lại chính là hắn?!
"Chúng tôi chỉ làm việc theo đúng quy định thôi, mong anh thông cảm, cảm ơn anh đã hợp tác!"
Nhân viên bình tĩnh nói xong liền cúp máy.
"Giỏi! Giỏi lắm!"
Lục Minh Triết suýt chút nữa đã ném toẹt cái điện thoại đi, một bụng tức giận không những không được giải tỏa mà còn bị nghẹn ứ ngay cổ họng.
【Ha ha ha! Pha quay xe thần thánh! Kẻ đi tố cáo lại bị phạt ngược! Tổ chương trình làm tốt lắm!】
【Anh chàng buông xuôi là cây hái ra tiền của tổ chương trình, sao có thể bị phạt được chứ, chắc chắn là được bật đèn xanh tới bến luôn.】
【Tiếng lòng của Lục Minh Triết: Quy định không phải để trói buộc loại người như Lâm Nhàn sao? Sao tự dưng lại úp sọt lên đầu mình thế này?】
【Biết thế thì ngậm miệng cho xong, bố Lục định cho cư dân mạng xem trò cười của Anh chàng buông xuôi, ai dè tự mình lại ngã ngựa.】【...】
Phòng livestream của gia đình thứ tư.
Lâm Nhàn lái xe về nhà. Tiếng nhạc sàn xập xình vẫn vang vọng trong xe, nhưng bầu không khí rõ ràng đã trầm lắng hơn hẳn.
Thần Thần ăn no uống say, lại vừa được mát-xa chân xong nên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ thư thái.
Còn Vân Hạo thì ngồi cứng đơ, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối. Dưới ánh đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ, gương mặt cậu bé lúc sáng lúc tối, đôi lông mày nhíu chặt.
"Chú Lâm."
Vân Hạo nhìn qua gương chiếu hậu, thấp thỏm dò xét sắc mặt Lâm Nhàn: "Vừa rồi... là bố cháu gọi đến ạ?"
"Ừ."
Lâm Nhàn đáp với giọng điệu nhẹ tênh: "Cháu không cần phải căng thẳng, chú đuổi khéo ông ấy rồi."
Nghe vậy, trái tim vốn đang treo lơ lửng của Vân Hạo cuối cùng cũng chết lặng!
"Hay là chúng ta mau về nhà đi ạ, cháu phải làm bù bài tập hôm nay, vẫn còn hai bộ đề chưa làm..."
Vân Hạo chẳng còn ôm tâm lý ăn may nào nữa, bây giờ cậu bé chỉ muốn nhanh chóng về nhà.
"Vội cái gì chứ, cuộc đời cháu còn dài lắm, không cần phải hối hả như thế, chẳng ra dáng trẻ con chút nào!"
Lâm Nhàn vẫn tà tà lái xe, không hề có ý định tăng tốc.
"Bố già ơi, bố định thi cao học hay định làm rapper thế, lại còn chơi chữ gieo vần nữa chứ."
Thần Thần cà khịa cực kỳ chuẩn xác.
Nhưng Vân Hạo chẳng buồn cười nổi, cậu bé thở dài: "Nhưng mà... nếu thi cuối kỳ không tốt, cháu lo..."
"Lo thi cuối kỳ không tốt? Lo thi lên cấp hai không tốt? Lo thi đại học không tốt? Lo không tìm được việc làm tốt?"
Lâm Nhàn ngắt lời cậu bé: "Mới nứt mắt ra đã suốt ngày thở vắn than dài, nơm nớp lo sợ, thế thì sống còn ý nghĩa quái gì nữa!"
"Anh Hạo, bố em từng bảo rồi, phải sống cho ngày hôm nay! Nhỡ đâu ngày mai lăn đùng ra chết thì chẳng phải là lo lắng vô ích sao, lỗ vốn chết đi được!"
Thần Thần vỗ vỗ vai Vân Hạo an ủi.
【"Sống cho hiện tại, đề phòng đột tử" —— Quan điểm sống gia truyền của nhà Anh chàng buông xuôi.】
【Vân Hạo: Cả đời tôi nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng, các người nói xem tôi có thể đi đến bờ bên kia không?】
【Bé Thần Thần rất biết cách an ủi người khác... Chỉ là lời an ủi này nghe sao giống trù ẻo thế nhỉ?】
【...】
Vân Hạo bị mớ ngụy biện của hai bố con nhà này làm cho quay cuồng, nhưng nỗi lo lắng cốt lõi vẫn bám rễ thật sâu: "Nhưng mà... bản thân cháu cũng muốn thi tốt, chỉ là thành tích cứ lẹt đẹt mãi không lên được!"
"Chính vì cháu học quá nhiều nên mới không lên nổi đấy!"
Lâm Nhàn khẳng định chắc nịch: "Máy móc chạy suốt ngày thì CPU cũng phải cháy, cháu ngày nào cũng cắm đầu vào học thì làm sao mà vào chữ nào được."
"Hình như... cũng có lý thuyết này, nhưng mọi người đều đang tiến bộ..."
Vân Hạo cũng từng đọc qua những lý thuyết tương tự, chỉ là không biết có đúng hay không.
"Bỏ qua mấy cái lý thuyết suông đó đi, cháu cứ nói xem, vừa rồi mát-xa chân xong, giờ cảm thấy thế nào?"
Lâm Nhàn tranh thủ lúc dừng đèn đỏ, quay đầu lại cười hỏi.
"Rất... thoải mái ạ. Người nhẹ bẫng đi, lại còn ấm áp nữa."
Vân Hạo ngoan ngoãn trả lời.
"Vậy cháu giữ trạng thái này để học, so với việc sáng sớm vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa học, cái nào hiệu quả hơn? Chuyện này còn cần phải chọn sao?"
Lâm Nhàn vỗ đùi đánh đét một cái, làm Thần Thần giật nảy mình.
Vân Hạo há miệng, phát hiện mình không thể phản bác. Cảm giác nhẹ nhõm sau khi cả cơ thể lẫn tinh thần được thư giãn quả thực là một trải nghiệm cậu bé chưa từng có trước đây.
【Anh chàng buông xuôi thô nhưng thật, làm việc kết hợp nghỉ ngơi mới là chân lý! Vân Hạo bị bóc lột sức lao động quá mức rồi.】
【Đề nghị Bố Lục cũng nên đi mát-xa chân để hạ hỏa, sẵn tiện tìm bác sĩ Đông y bắt mạch xem sao mà tính khí lại nóng nảy thế.】【Xem ra Vân Hạo cũng đang gặp bế tắc trong học tập rồi, lâu lắm không lọt vào top 5, biết đâu thư giãn đầu óc một chút lại hiệu quả thật】
【...】
20 phút sau.
Chiếc xe chạy vào khoảng sân nhỏ quen thuộc. Xe vừa dừng hẳn, Thần Thần đã nhanh nhảu nhảy tót xuống trước.
"Gâu gâu gâu!"
Đại Hoàng vẫy đuôi mừng rỡ chạy tới.
"Đói rồi hả? Để tao đi lấy đồ ăn cho mày nhé!"
Thần Thần xoa đầu Đại Hoàng, rồi lon ton đi về phía nhà bếp.
Vân Hạo nhanh chóng bị Đại Hoàng thu hút ánh nhìn. Cậu bé lại bắt đầu quan sát theo thói quen: "Vẫy đuôi là một cách truyền đạt thông tin."
"Đại Hoàng giỏi lắm đấy, nó hay đi săn cùng bọn em."
Thần Thần khoe với Vân Hạo, rồi hai đứa trẻ xúm lại chơi đùa cùng chú chó.
Lâm Nhàn ngả người xuống sofa, rót một cốc nước rồi bật livestream lên.
Vừa mới lên sóng, hiệu ứng tặng quà đã bay ngập màn hình.
"Nhạc Tuyên thích ăn trứng hấp cá bống" tặng Khinh khí cầu x5.
"Nhạc Tuyên thích ăn trứng hấp cá bống": Anh chàng buông xuôi ơi, bạn gái tôi bảo cô ấy bị trầm cảm rồi bơ tôi luôn, thời buổi này sao lắm người bị trầm cảm thế nhỉ?
"Chắc do cái tên nghe 'sang' quá đấy. Bệnh trầm cảm mà đổi tên thành 'trĩ não' xem, đảm bảo số lượng bệnh nhân giảm đi một nửa ngay!"
"Bây giờ nhiều người cứ hở tí là kêu trầm cảm, làm cho những người bệnh thật sự lại bị ngó lơ, không nhận được sự điều trị tử tế."
Lâm Nhàn nghiêm túc kêu gọi: "Đừng có mang bệnh tật ra làm trò đùa!"
【Trĩ não nghe cũng hợp lý đấy, thế thì bác sĩ tâm lý có phải đổi tên thành "Trưởng khoa Hậu môn - Trực tràng Tâm hồn" không nhỉ?】
【Đùa thì đùa, nhưng bệnh này không phải chuyện giỡn đâu! Mọi người nhất định phải nhìn nhận nghiêm túc đấy!】
【Ủng hộ Anh chàng buông xuôi! Cảm cúm với viêm phổi đều gây sốt, nhưng có giống nhau đâu? Tâm trạng tồi tệ và bệnh trầm cảm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, xin hãy tôn trọng căn bệnh này】
【Nói chuẩn luôn! Bây giờ "trầm cảm" sắp thành từ đồng nghĩa với tâm trạng tồi tệ rồi, người bệnh thật sự thì lại bị chửi là làm màu】
【Là một người đã được chẩn đoán mắc bệnh, tôi thật sự thấm thía... Cái lúc người xung quanh bảo "mày chỉ nghĩ nhiều quá thôi", cảm giác đó còn tuyệt vọng hơn cả chính căn bệnh này】
【...】
