Logo
Chương 400: Mong đợi! Ba ngày nữa là xuất phát

"Xe điện nát" tặng Siêu xe x10.

"Xe điện nát": Anh chàng buông xuôi, mấy người sắp đầu bốn như anh em mình thì trong trường hợp nào mới được người ta khen trẻ nhỉ?

"Chịu thôi, làm gì có ai trẻ mãi không già, có tuổi rồi thì phải chấp nhận!"

Lâm Nhàn lắc đầu: "Tầm tuổi trung niên như chúng ta, e là chỉ khi đột ngột 'ngỏm', người ta mới thốt lên một câu: Ôi, người này còn trẻ thế mà đã đi rồi!"

Ha ha ha, đồng cảm sâu sắc! Làm cái gì cũng bị chê già, duy chỉ có lúc chết là được khen trẻ!

Quan tâm ánh mắt người khác làm gì, già hay không thì liên quan đếch gì đến họ, giờ tôi chỉ sống cho bản thân mình thôi!

...]

Đúng lúc này.

Từ ngoài cổng vang lên một giọng nói dịu dàng xen lẫn tiếng cười: "Đang có chuyện gì mà náo nhiệt thế?"

Mọi người ngoảnh lại, chỉ thấy cô giáo Hồ Vũ Miên đang xách một giỏ hoa quả đứng ở cửa.

Cô mặc một chiếc váy liền sáng màu, ánh nắng nhảy nhót trên ngọn tóc, trông vô cùng dịu dàng.

"Cô Hồ!"

Mắt Thần Thần sáng rỡ, cô bé phi như bay tới đón lấy giỏ hoa quả.

"Em chào cô Hồ ạ."

Vân Hạo từng nghe Thần Thần kể về cô nên cũng lễ phép chào hỏi.

"Ô kìa, cô Hồ? Hết học kỳ rồi mà cô vẫn đi thăm gia đình học sinh sao? Con bé nhà tôi được 81 điểm, tôi không hề mắng con đâu nhé!"

Lâm Nhàn ngồi thẳng người dậy, nhướng mày hỏi.

"Không phải đi thăm gia đình đâu ạ. Học kỳ kết thúc rồi, tôi chuẩn bị về quê thăm bố mẹ, trước khi đi qua đây chào tạm biệt mọi người một tiếng."

Hồ Vũ Miên mỉm cười bước vào sân, ánh mắt liếc về phía nhà bếp: "Mọi người đang nấu cơm ạ?"

"Chắc cô Hồ chưa ăn gì đúng không, để Thần Thần xào cho cô mấy món, coi như cảm ơn ân sư!"

Lâm Nhàn búng tay một cái, lại giao thêm nhiệm vụ cho Thần Thần.

"Thần Thần còn nhỏ thế, anh đừng bắt con bé nấu cơm nữa. Tôi có thể... ừm... nếm thử đồ ăn anh nấu thêm lần nữa được không?"

Hồ Vũ Miên hơi ngại ngùng, nhưng vì thực sự quá thèm nên đành đánh liều tự đề nghị.

Nói xong, hai má cô hơi ửng hồng, bản chất của một tâm hồn ăn uống lộ rõ mồn một.

[Ha ha ha! Cô Hồ đúng chuẩn là một tâm hồn ăn uống rồi! Đây là mượn danh nghĩa đến thăm học sinh để ăn chực đúng không!

Tài nấu nướng của Anh chàng buông xuôi không phải dạng vừa đâu, tôi thấy trên livestream ai ăn xong cũng khen nức nở.

...]

"Được chứ ạ! Quá được luôn ấy! Cô Hồ ơi, bố em thích cô lắm, bố chắc chắn sẽ đích thân xuống bếp nấu cho cô ăn!"

Lâm Nhàn còn chưa kịp lên tiếng, Thần Thần đã lập tức cướp lời, cô bé đang lười nấu cơm mà.

"Con nhóc này, bố thấy là tự con lười biếng không muốn nấu cơm, nên mới lấy cô giáo ra làm cớ thì có?"

Lâm Nhàn búng nhẹ một cái lên trán Thần Thần.

"Hì hì, bố ơi, cô Hồ sắp về quê rồi, với lại anh Hạo đến chơi mà bố vẫn chưa xuống bếp kìa!"

Thần Thần lập tức hóa thân thành "thánh diễn", ôm chặt lấy đùi bố: "Tối nay con với anh Hạo sẽ leo rank ba người cùng bố, trưa nay bố nấu đi mà."

"Buông ra! Con là bạch tuộc đấy à? Ôm chặt thế!"Lâm Nhàn hất hất chân nhưng vẫn không giũ được Thần Thần ra.

Cuối cùng, trước ánh mắt mong chờ của cả ba, Lâm Nhàn đành gật đầu: "Được rồi, ai bảo tôi là người tốt bụng cơ chứ!"

Lâm Nhàn thắt tạp dề, bắt đầu tất bật trong bếp.

Động tác của hắn không hề hoa mỹ mà cực kỳ thành thạo, dứt khoát; từ rửa, thái, xào đến hầm, mọi thứ đều đâu ra đấy.

Chẳng mấy chốc, vài món ăn gia đình đã được dọn lên bàn:

Trứng xào cà chua màu sắc bắt mắt, thịt nạc xào ớt xanh thơm nức mũi, rau xào xanh mướt mọng nước, kèm thêm một bát canh rong biển nấu trứng đơn giản.

Hồ Vũ Miên gắp một đũa thịt xào ớt xanh bỏ vào miệng, hai mắt lập tức sáng rỡ: "Ưm! Ngon quá đi mất!"

Cô nếm thử thêm mấy món khác, cứ luôn miệng tấm tắc khen.

"Chú Lâm trước đây làm đầu bếp ạ?"

Vân Hạo vốn chẳng kỳ vọng gì nhiều, ai ngờ ăn thử mới thấy ngon đến vậy.

"Đầu bếp gì chứ, chú mày phải gọi là kỹ sư xử lý kết hợp biến đổi chất động thực vật ở nhiệt độ cao!"

Lâm Nhàn lên tiếng chỉnh lại cách gọi của Vân Hạo.

"Anh Lâm này, tay nghề của anh mà không mở nhà hàng thì phí quá! Tôi chắc chắn sẽ đến ủng hộ mỗi ngày!"

Hồ Vũ Miên nửa đùa nửa thật, tay gắp thoăn thoắt, chớp mắt đã xơi không ít thịt.

"Làm đầu bếp riêng cho cô á? Cô nghĩ hơi bị hay đấy!"

Lâm Nhàn nhìn cô, khóe môi nhếch lên nụ cười trêu chọc.

Hồ Vũ Miên đỏ bừng mặt, hờn dỗi lườm hắn một cái: "Ai... ai thèm chứ!"

[Á á á! Đoạn đối thoại này! Sao tự dưng tôi lại thấy quắn quéo thế nhỉ?!

Anh chàng buông xuôi thế này gọi là tình yêu bao la không biên giới, đối xử bình đẳng với mọi mỹ nữ, tóm lại là muốn tán đổ hết thôi!

Giữa lúc mấy người đang nói cười vui vẻ, điện thoại của Lâm Nhàn đặt trên bàn chợt vang lên tiếng "ting".

Hắn vừa nhận được thông báo chính thức từ tổ chương trình.

"Tổ chương trình gửi thông báo rồi, lần này làm thật đấy!"

Lâm Nhàn liếc nhìn màn hình, sau đó đọc to:

"Yêu cầu các ông bố và các bé có mặt tại nhà ga T2, sân bay quốc tế Ma Đô trước hai giờ chiều ba ngày nữa để tập trung."

"Tổ chương trình sẽ sắp xếp chuyến bay chung đến địa điểm ghi hình ở nước ngoài cho số đặc biệt mùa hè lần này. Quá trình livestream sẽ sử dụng sóng vệ tinh để đảm bảo chất lượng phát sóng."

"Địa điểm cụ thể sẽ được bật mí vào phút chót!"

Lâm Nhàn đọc lại thông báo của tổ chương trình một lượt.

Nhưng thông tin mấu chốt nhất - cụ thể là đi nước nào, lại cứ treo lơ lửng như mồi câu, khiến người ta tò mò đến ngứa ngáy hết cả ruột gan.

"Oa! Thật sự được ra nước ngoài rồi!" Thần Thần là người đầu tiên reo hò ầm ĩ.

"Vậy chúc hai bố con chuyến đi thuận lợi, chơi thật vui vẻ nhé!"

Hồ Vũ Miên cười chúc mừng: "Tôi ở nhà cũng sẽ theo dõi livestream của mọi người, nhưng chắc là phải chịu cảnh lệch múi giờ rồi!"

Tới rồi tới rồi! Cuối cùng phần quay ở nước ngoài cũng tới rồi! Tổ chương trình làm nhanh lên, tôi đã chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt với ghế hóng chuyện rồi đây!

Ra nước ngoài ghi hình chắc là show thực tế livestream đầu tiên trong nước nhỉ. Người nước ngoài coi trọng quyền riêng tư lắm, e là khó quay đấy!

Vẫn là các ông bố dẫn con đi, xem ra tổ chương trình cũng sợ ra ngoài gặp rắc rối nên giảm bớt khách mời là chuẩn bài rồi!Chỉ có Vân Hạo khẽ nhíu mày, nắm bắt được không ít thông tin.

"Ba ngày thì gấp quá, còn phải đóng gói hành lý, lên lịch trình, chuẩn bị đồ dùng cá nhân..."

Vân Hạo lẩm bẩm, lại bắt đầu lăn tăn: "Hay là mình phải về nhà nhỉ?"

Ở bên này, cậu bé được cho động vật ăn, nấu nướng, vui chơi, thực sự rất vui. Nhưng trong lòng cũng thường thấy áy náy, cảm giác dạo này mình mải chơi quá.

Bây giờ, cậu bé cũng chẳng biết phải đối mặt với bố mình thế nào nữa.

"Không sao đâu Vân Hạo, nếu cháu không muốn về nhà thì cứ xuất phát từ chỗ chú luôn, chú dắt một đứa hay hai đứa cũng thế cả thôi!"

Lâm Nhàn vỗ vỗ vai Vân Hạo: "Cứ ăn cơm xong đã rồi tính."

Hồ Vũ Miên ở bên cạnh tranh thủ lúc này đã ăn được không ít đồ ăn, đúng là một tâm hồn ăn uống đích thực.