"Thôi bỏ đi, người chửi cậu nhiều quá, đọc không xuể đâu, tôi đọc câu hỏi của cư dân mạng cho cậu nghe vậy."
"Người dùng 'Vua buông xuôi 9527' hỏi cậu, máy tính báo không đủ không gian thì phải làm sao?"
Anh quay phim nhìn màn hình đầy rẫy những lời bình luận cà khịa, tìm đại một cư dân mạng có câu hỏi đàng hoàng.
"Dám lấy tên là Vua buông xuôi cơ à, ngông cuồng quá đấy. Máy tính của bạn đang để ở đâu thế?"
Lâm Nhàn nhìn thẳng vào ống kính hỏi.
"Vua buông xuôi 9527": Máy tính để trong phòng ngủ, chủ yếu dùng để chơi game và làm việc.
"Thảo nào không đủ không gian, bạn thử chuyển ra phòng khách xem sao, phòng ngủ nhỏ quá mà."
Lâm Nhàn cười cười hiến kế.
【Định nghĩa lại hai chữ 'không gian' luôn, người ta đang nói là thiếu bộ nhớ mà nhỉ? Dạo này giá RAM tăng điên cuồng thật đấy.】
【Thiên tài! Giờ tôi vác luôn thùng máy ra sân bóng đá đây, tăng thêm vài nghìn GB chắc không thành vấn đề đâu nhỉ.】
【Cư dân mạng: Cái tôi thiếu là bộ nhớ; Anh chàng buông xuôi: Không, cái bạn thiếu là phòng khách.】
【Vốn định xin Anh chàng buông xuôi tặng cho thanh RAM, thế này thì ổng phải tặng luôn một căn nhà rồi, haha.】
【……】
"Được rồi, người dùng 'Hoàng gia hồ Huyền Vũ' hỏi: Bạn gái chưa từng cho anh ta tiếp xúc thân mật, còn ép phải mua nhà trước."
"Anh ta cảm thấy không đáng tin lắm, nên trả lời thế nào đây?"
Anh quay phim lại tìm một câu hỏi khác đọc lên.
"Cái này đúng là rủi ro thật, người ta đã không muốn gần gũi với bạn thì rất có thể là nhắm vào căn nhà rồi."
Lâm Nhàn vừa nói vừa gật gù: "Nhưng đàn ông thì phải chân thành, đó mới là tuyệt chiêu."
Anh quay phim không nhịn được xen vào: "Cũng không thể thật thà quá, phải uyển chuyển một chút."
"Bạn cứ nói với cô ấy thế này: Cục cưng à, dạo này anh kẹt tiền quá, chỉ có thể mua bao... còn nhà thì để 'nhật' xong hãy tính!"
Lâm Nhàn ngẫm nghĩ một chút rồi hiến kế.
【Đệch! Không hổ là Anh chàng buông xuôi, mấy từ này làm sao mà nghĩ ra được thế, cho tôi một tháng cũng chịu.】
【Đỉnh vãi cái câu "nhật xong hãy tính", định nấu gạo thành cơm trước đúng không? Biết đâu thế lại đỡ được tiền mua nhà.】
【Sự "chân thành" của Anh chàng buông xuôi: Mua nhà á? Mua bao cao su thì có (/đầu chó)】
【Từ mua nhà rớt hạng thẳng xuống mua bao luôn? Thế này thì chân thành quá rồi, không phải cô gái cảm động thì là anh bị ăn đòn!】
【……】
"Còn người dùng 'La Ngôn của đảo Trường Long' hỏi, hôm nay lỡ đắc tội với vài người, sợ lúc về nhà bị đánh thì phải làm sao?"
Trên mặt anh quay phim đã nở nụ cười, hoàn toàn bị những câu đùa vô tri của Lâm Nhàn chọc cho buồn cười.
"Nghe giọng điệu này thì không phải đắc tội một hai người đâu, thế thì chắc chắn anh đánh không lại rồi. Nếu muốn nâng cao sức chiến đấu trong thời gian ngắn thì..."
Lâm Nhàn trầm ngâm một lát: "Khuyên anh nên uống trước ít thuốc giảm đau, như vậy lúc bị đập sẽ bớt đau hơn, trông cũng dũng mãnh hơn chút."
【Lần này làm khó Anh chàng buông xuôi rồi, nâng cao sức chiến đấu trong thời gian ngắn đúng là hơi khoai, nhưng tăng khả năng chịu đòn cũng không tệ.】
【Hồi nhỏ lúc bị mẹ đánh, tôi cũng làm thế đấy, buồn cười chết mất, chẳng đau tí nào luôn.】
【Đánh không lại thì gia nhập, nhưng đã đắc tội rồi thì hình như không gia nhập nổi nữa.】
【……】
Hai người đang nói chuyện thì một viên cảnh sát gõ cửa bước vào.
Ánh mắt người đó dừng ngay trên người Lâm Nhàn: "Lâm tiên sinh? Phiền anh ra ngoài một lát."
"Hả? Lại hỏi cung nữa à?"Mặt Trương ca méo xệch, giọng như sắp khóc: "Mới hỏi cung xong nửa tiếng trước, giờ lại có manh mối mới rồi à?"
"Không phải thẩm vấn đâu, là cảnh sát Bob có việc muốn nhờ anh Lâm giúp một tay."
Viên cảnh sát trẻ lắc đầu.
"Nhờ giúp á?"
Lâm Nhàn đứng dậy khỏi ghế, xoay xoay bả vai đang hơi cứng đờ: "Được thôi, cảnh dân hợp tác mà."
Hắn đi theo viên cảnh sát ra khỏi phòng thẩm vấn, để lại Trương ca đứng ngồi không yên, cứ xoa xoa hai tay vào nhau trong phòng.
【Cảnh dân hợp tác cơ đấy, vừa nãy còn là nghi phạm, thoắt cái đã thành công dân nhiệt tình rồi à?】
【Tôi đoán là lại có chú cảnh sát nào đau lưng mỏi gối, muốn tìm anh chàng buông xuôi châm cho vài kim đây mà】
【Cũng có thể là muốn nhờ anh chàng buông xuôi xem phong thủy hộ, chắc dạo này đồn cảnh sát làm ăn không được suôn sẻ lắm (/đầu chó)】
【……】
Xuyên qua hai dãy hành lang lờ mờ tối, họ đến một văn phòng khá rộng rãi.
Bob cùng hai viên cảnh sát mặc thường phục, vẻ mặt nghiêm túc đang đứng trước một tấm bảng trắng thảo luận gì đó. Trên bảng dán chi chít ảnh chụp và sơ đồ quan hệ.
Thấy Lâm Nhàn bước vào, Bob lập tức tiến lại đón, trên mặt lộ rõ vẻ bất lực xen lẫn sốt ruột.
"Lâm này, tình hình là thế này..."
Bob hạ thấp giọng, nhanh chóng giải thích ngọn ngành.
Hóa ra, họ vừa bắt được một nghi phạm then chốt liên quan đến nhiều vụ lừa đảo tài chính và rửa tiền.
Tên này sau khi bị bắt liền nằm vật ra đất, bắt đầu giả vờ "hôn mê". Đưa đi bệnh viện kiểm tra thì các chỉ số sinh lý cơ bản đều bình thường, nhưng hắn nhất quyết không mở mắt, không hé răng nửa lời, cũng không thèm hợp tác!
"Vì địa vị của người này khá cao, chúng tôi không thể làm quá tay, nên muốn xem cậu có cách nào nhẹ nhàng để đánh thức hắn dậy không."
Bob khéo léo ám chỉ người này không thể đụng vào: "Trung y có chữa được chứng hôn mê hay đại loại thế không?"
"Hiểu rồi, tóm lại là đang giả vờ đúng không?"
Lâm Nhàn hiểu ý ngay. Kẻ phạm tội tài chính chắc chắn là có tiền, mà ở đây có tiền thì làm ông nội, chắc cảnh sát cũng không dám dùng biện pháp mạnh.
Thế nên mới rơi vào bế tắc.
"Cũng không dám chắc, phía bệnh viện nói có thể là chứng sững sờ do hysteria hoặc hôn mê do tâm lý."
Một viên cảnh sát mặc thường phục day day thái dương, rõ ràng là đã bị chuyện này hành cho lên bờ xuống ruộng.
Lâm Nhàn hơi tò mò: "Thế hắn không ăn gì à?"
"Từ lúc đó tới giờ chưa ăn gì, toàn phải truyền dịch với ép ăn để duy trì, chúng tôi cũng sợ hắn ngỏm mất."
Bob hạ giọng đáp.
"Đi thôi, để tôi qua xem tình hình cụ thể của người đó thế nào đã."
Lâm Nhàn cũng bắt đầu thấy hứng thú, tên này xem ra cũng cứng đầu phết.
Vài phút sau, cả nhóm đi tới một phòng tạm giam có an ninh nghiêm ngặt hơn hẳn.
Căn phòng không lớn, chỉ có một chiếc giường đơn giản được gắn cố định xuống sàn.
Một gã đàn ông trung niên mặc áo tù màu cam đang nằm trên đó, hai mắt nhắm nghiền, nhịp thở đều đặn.
Bên cạnh giường có một quản ngục đang đứng gác, thấy nhóm Bob đi vào liền khẽ gật đầu chào.
Lâm Nhàn quan sát gã đàn ông trên giường: sắc mặt nhợt nhạt, môi hơi khô, người gầy xọp đi, rõ ràng mấy ngày nay không được ăn uống tử tế.
Hắn vươn tay, tự nhiên đặt ba ngón tay lên cổ tay gã.
Khí huyết lưu thông trơn tru, thậm chí vì căng thẳng và cố tình kiềm chế nên nhịp tim còn hơi nhanh hơn so với người bình thường lúc nằm nghỉ.
Quả nhiên là đang giả vờ hôn mê. Thế này ngược lại hơi khó nhằn, bởi vì bạn sẽ không bao giờ đánh thức được một kẻ đang giả vờ ngủ.
"Anh Lâm, thế nào rồi?"
Bob bước tới gần, khẽ hỏi."Đúng là hơi phiền phức thật, nhưng may là tôi có nghiên cứu chút ít về sách cổ, nên vẫn có cách giải quyết."
Lâm Nhàn mỉm cười, không hề cố ý hạ thấp giọng.
Gã đàn ông kia tuy không hiểu tiếng Trung, nhưng mỗi khi người phiên dịch dịch xong một câu, ngón chân gã dưới chăn lại siết chặt thêm một chút, âm thầm co rúm cả lại.
"Thật sao? Lâm tiên sinh có cao kiến gì à?"
Bob mừng rỡ, vội vàng hỏi dồn.
"Cao kiến gì đâu, chỉ là vài mẹo dân gian thôi. Người ta không tỉnh lại được, chẳng qua là do kích thích chưa đủ."
Lâm Nhàn chắp tay sau lưng, bắt đầu thong thả nói.
"Ví dụ như bôi mật ong vào lòng bàn chân gã, rồi dắt một con dê đến liếm. Cái cảm giác đó... cười thôi cũng đủ tỉnh người rồi, mà tuyệt đối không để lại vết thương nào."
Nghe xong câu này, Bob có cảm giác như lòng bàn chân mình cũng bắt đầu ngứa ngáy theo.
Hành hạ người ta ngứa đến chết, trò này biến thái quá rồi! Cười đến chết, đó là cái cảnh tượng gì chứ, càng nghĩ càng thấy rợn tóc gáy!
"Hoặc là nhốt gã vào một căn phòng tối om, hoàn toàn cách âm, chỉ cần hai ngày là gã sẽ sinh ra ảo giác. Cách này tuyệt đối không để lại ngoại thương, cực kỳ ôn hòa."
"Hoặc nữa, cứ để nước nhỏ giọt với tần suất đều đặn lên cùng một vị trí trên trán gã. Ban đầu thì không có cảm giác gì đâu, nhưng về sau sẽ giống như có mũi khoan xuyên thẳng vào xương sọ vậy."
"..."
Lâm Nhàn thao thao bất tuyệt, phương pháp nào đưa ra cũng hầu như không để lại ngoại thương, nhưng lại cực kỳ "tàn nhẫn".
Gã đàn ông đang nằm trên giường khẽ run lên một cái, nhưng biên độ rất nhỏ.
【Rợn người quá đi mất, bình thường anh chàng buông xuôi toàn đọc sách cổ gì thế? "Thập đại khốc hình" à?】
【Đây mà là mẹo dân gian gì chứ, nghe thôi đã thấy nổi da gà, lòng bàn chân với trán tự dưng lạnh toát! Anh chàng buông xuôi đúng là biết cách tra tấn người khác đấy!】
【Liệu pháp "ôn hòa" của anh chàng buông xuôi: 1. Ngứa đến chết; 2. Ép phát điên; 3. Nhỏ nước xuyên sọ...】
【Tôi thấy anh chàng buông xuôi đang dùng đòn tâm lý thôi, muốn dọa cho nghi phạm sợ mà tỉnh lại. Chứ nếu làm thật được thì cảnh sát đã làm từ tám đời rồi.】
【...】
