Logo
Chương 461: Đông đủ thế này, đợi tôi mở tiệc ăn mừng à?

Ở một diễn biến khác.

Tại khách sạn do ê-kíp chương trình thuê.

Lục Minh Triết bước từ ngoài cửa vào, thấy Karl đã ngồi uống nước ở sảnh từ bao giờ.

"Chà, lề mề thế!"

Karl hất cằm, nhếch mép chào: "Hai ngày nay chắc được mở mang tầm mắt rồi chứ gì?"

"Bình thường, cũng tàm tạm."

Lục Minh Triết đáp với giọng bình thản: "Hai ngày nay tôi đi khảo sát mô hình giáo dục đại học ở đây, nhân tiện nghiên cứu luôn tình hình triển khai thực tế của vài dự án công nghệ tài chính tiên phong..."

Một tràng thuật ngữ chuyên ngành tuôn ra ào ào, hắn còn rút một cuốn sổ tay từ trong cặp ra, cặm cụi ghi chép phác thảo gì đó.

"Xem ra anh bị choáng ngợp thật rồi."

Gã rướn người về phía trước, chống hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp lên đầu gối: "Đúng thế, đây chính là quốc gia vĩ đại nhất, cường thịnh nhất thế giới!"

"Hai ngày nay anh Karl đây... chắc vất vả lắm nhỉ, bán sức lao động đâu có dễ."

Lục Minh Triết thong thả chỉnh lại cổ tay áo sơ mi rồi ngồi xuống sofa.

Sắc mặt Karl thoắt cái sa sầm.

Đúng lúc này, cửa kính của sảnh lớn lại bị đẩy ra.

Vương Tăng Dân cúi đầu bước vào, mỉm cười chào hai người: "Chào anh Lục, anh Karl..."

"Ê, Vương."

Karl ngả lưng ra sofa, vắt chéo chân: "Trông anh cứ như vừa chui rúc dưới gầm cầu nào đó suốt ba ngày ấy nhỉ?"

"Không, không có."

Vương Tăng Dân vội vàng xua tay, cao giọng hơn một chút: "Tôi làm việc ở quán ăn tốt lắm, chỉ là tối qua mất ngủ thôi."

Lục Minh Triết thu hết cảnh này vào mắt, im lặng không nói gì.

"Người phương Đông các anh chỉ giỏi cái trò khôn lỏi, lách luật."

Gã nhếch mép cười, để lộ hàm răng trắng lóa: "Nhìn vị 'thần y' của các anh xem, giờ đang ngồi trong đồn cảnh sát kìa! Hahaha!"

"Lâm Nhàn á?"

Vương Tăng Dân ngẩn người, hắn không có điện thoại nên vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra: "Cậu ấy bị sao thế?"

"Hành nghề y trái phép, bị cảnh sát tóm rồi, đúng là làm mất mặt chúng ta!"

Lục Minh Triết tiếp lời, ánh mắt hướng về phía quầy lễ tân: "Kế hoạch tiếp theo của ê-kíp chương trình là gì?"

Cô nàng lễ tân đang lén lướt điện thoại, nghe vậy vội vàng ngẩng phắt lên.

"Dạ, tiếp theo mọi người sẽ quay lại New York để hội quân với các bé ạ."

Lễ tân ngập ngừng một chút: "Nhưng mà... phải đợi anh Lâm về đội đã ạ."

"Thế thì còn phải đợi dài cổ rồi."

Lục Minh Triết rút từ trong cặp ra một cuốn sổ tay bìa da cùng cây bút, cúi đầu cặm cụi viết lách.

"Tôi đoán hắn ta sẽ bị trục xuất ngay lập tức, cấm nhập cảnh vĩnh viễn luôn cho xem, hahaha!"

Karl đắc ý rung vai, vẻ mặt đầy phấn khích.

Đàn ông ấy mà, dù có thảm hại đến mức nào thì câu đầu tiên khi gặp nhau vẫn luôn là: "Dạo này cũng tàm tạm"

Thôi đi, ba lão loser cộng lại cũng xách dép cho anh chàng buông xuôi, thế mà còn rảnh rỗi nói xấu sau lưng

...]

Trong những ngày chờ đợi.

Ngày nào Karl cũng xuống sảnh lớn check-in tập thể hình, những lời chế giễu buông ra ngày càng khó nghe: "Nhớ kỹ này con trai, chỉ có kẻ yếu mới đi lách luật thôi."

Lục Minh Triết thì liên tục dò hỏi kế hoạch tiếp theo của ê-kíp chương trình để chuẩn bị trước, tiếc là lễ tân cũng mù tịt.Vương Tăng Dân gần như "tàng hình", rất ít khi ra khỏi phòng, chỉ ở trong đó trò chuyện với Đồng Đồng.

Chiều ngày thứ ba.

Cuối cùng, cuộc điều tra vụ án ô nhiễm nguồn nước cũng có bước đột phá.

Đúng như Lâm Nhàn dự đoán, kẻ đứng sau là một công ty dược phẩm địa phương.

Bọn chúng mua chuộc nhân viên bảo trì hệ thống cấp nước, lén cho một lượng nhỏ chất ức chế thần kinh vào khâu lọc nước, nhằm tạo ra một "thị trường bệnh mãn tính" trong khu vực.

Sau khi các tình tiết của vụ án bị truyền thông phanh phui, cả thành phố được phen rúng động.

Chớp mắt, "Trung y" và "Lâm Nhàn" đã trở thành những từ khóa hot rần rần trên mạng xã hội địa phương.

Tại sở cảnh sát, trong phòng làm việc của cục trưởng.

Bầu không khí có phần căng thẳng ngầm.

"Thưa cục trưởng, đây là bằng chứng xác thực cho thấy Lâm Nhàn hành nghề y trái phép."

Brown đặt một tờ tài liệu lên bàn, bên trên ghi rõ kết quả điều tra:

Trong "bài thuốc dưỡng sinh" mà Lâm Nhàn kê, có ba vị thảo dược bị địa phương liệt vào danh sách "thực vật trị liệu chưa được phê duyệt", đây là hành vi vi phạm pháp luật!

"Nhưng anh ta đã hỗ trợ phá được vụ án lớn gây nguy hại cho hàng ngàn người! Hơn nữa còn giúp cảnh sát đẩy nhanh tiến độ điều tra, đây là biểu hiện lập công lớn!"

Bob lập tức phản bác, chứng minh Lâm Nhàn công lớn hơn tội.

"Chuyện nào ra chuyện đó! Hắn ta phạm luật trước!"

"Anh Lâm không hề có động cơ phạm tội, Brown, anh muốn thăng chức đến phát điên rồi đúng không!"

"Vớ vẩn! Anh mới là kẻ không từ thủ đoạn để thăng chức ấy!"

"..."

Hai người cãi nhau không ai nhường ai, giọng nói ngày một lớn.

Cộc cộc cộc!

"Cãi nhau cái gì! Định để người ngoài xem trò cười à!"

Cục trưởng gõ gõ mặt bàn: "Vụ án đã có kết luận, người của chương trình cũng sắp đến sở cảnh sát rồi! Giải tán đi!"

Trước cổng sở cảnh sát.

Ê-kíp chương trình vừa nhận được thông báo đã lập tức chạy tới đây.

Đi cùng còn có ba ông bố khác, ai cũng muốn xem tình hình cụ thể ra sao.

Viên cảnh sát dẫn mọi người vào một phòng họp.

Cục trưởng lật mở tập tài liệu trước mặt. Đối diện với một ê-kíp chương trình có sức ảnh hưởng lớn, thái độ của ông ta vẫn khá thân thiện.

"Về vụ án Lâm Nhàn bị tình nghi hành nghề y trái phép, qua điều tra xác minh..."

Cục trưởng ngẩng đầu lên nhìn một vòng: "Sự việc này là có thật! Lâm Nhàn đã thực hiện hành vi khám chữa bệnh và thu phí khi chưa có giấy phép hành nghề y tại địa phương, sự thật đã rõ ràng."

"Căn cứ theo các quy định liên quan, chúng tôi quyết định tịch thu toàn bộ thu nhập bất hợp pháp tổng cộng 3.472 đô, đồng thời phạt tiền 2.000 đô, yêu cầu nộp phạt trong vòng bảy ngày."

Đọc đến đây, cục trưởng dừng lại, quan sát phản ứng của mọi người.

"Ha ha ha!"

Karl không nhịn được cười phá lên: "Kẻ lừa đảo thì mãi là kẻ lừa đảo thôi! Không tống cổ hắn vào tù là còn quá hời cho hắn rồi!"

Lục Minh Triết đưa tay lên che miệng, khẽ ho một tiếng, khóe môi hơi giật giật.

Hắn biết hoàn cảnh này không thích hợp để cười nên đành phải cố nhịn xuống.

"May quá, may mà chỉ bị phạt tiền..."

Vương Tăng Dân và các nhân viên trong ê-kíp cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà kết quả không quá tồi tệ.

[Karl cười ngông cuồng thế! Không biết khéo lại tưởng gã mới là người phá án cơ đấy!

Đáng đời! Hành nghề y không phép ở đâu cũng là tội nặng, phạt thế này là nhẹ rồi, mau cút về nước đi.

......]

Cục trưởng giơ tay ra hiệu giữ trật tự.

"Đồng thời, về vụ án ô nhiễm nước sinh hoạt tại khu phố Green, hiện tại chúng tôi đã điều tra xong."Bob đứng bên cạnh mỉm cười bổ sung.

Còn vụ án nữa sao?

Phản ứng của những người có mặt ở đó vô cùng đặc sắc, mỗi người một vẻ.

"Qua điều tra, manh mối do Lâm tiên sinh cung cấp đóng vai trò then chốt trong việc phá án, giúp ngăn chặn một cuộc khủng hoảng y tế công cộng trên diện rộng."

Bob dừng lại một chút: "Nay quyết định trao tặng anh Lâm Nhàn danh hiệu 'công dân nhiệt tình', đồng thời trao phần thưởng 2.000 đô la để biểu dương đóng góp của anh."

Cả văn phòng im phăng phắc, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Nụ cười trên mặt Karl cứng đờ, tay đẩy kính của Lục Minh Triết khựng lại giữa không trung, còn Vương Tăng Dân thì há hốc mồm.

"Lấy công chuộc tội, miễn truy tố! Bây giờ thả người!"

Cục trưởng gập hồ sơ lại, chốt hạ.

"What the fk?!"

Karl buột miệng chửi thề, hai mắt trợn trừng: "Hắn ta mà cũng có tiền thưởng á?!"

Lục Minh Triết lần này hết mắc cười nổi, cả mặt nhăn nhúm lại như vừa nuốt chửng quả chanh chua.

"May quá, may quá."

Đạo diễn toét miệng cười, không ngờ kết quả cuối cùng lại thế này.

[Vãi chưởng! Pha bẻ lái thần thánh! Phạt 2000 thưởng 2000, tính ra bận rộn suốt ba ngày chỉ để kiếm cái danh hiệu thôi à?!

Đã cái nư thật sự, ông cục trưởng này cũng biết tạo hiệu ứng chương trình ghê, chơi chiêu dìm trước nâng sau đúng không?!

[......]

Mặt Brown tái mét, gã định nói gì đó nhưng đã bị cục trưởng lườm một cái, đành im bặt.

Bob cười tít cả mắt, gật đầu với đạo diễn chương trình: "Mọi người đợi một lát, tôi đi đón Lâm tiên sinh ra ngay."

Gã và Brown vẫn luôn cạnh tranh suất thăng chức, lần này coi như gã chắc kèo rồi, Lâm Nhàn đúng là đã giúp một tay đắc lực.

Mười phút sau.

Lâm Nhàn bước ra khỏi phòng nghỉ, vươn vai một cái rõ to: "Đã quá! Chẳng có việc gì làm, chất lượng giấc ngủ cứ gọi là đỉnh của chóp!"

"Đại ca à, cậu vẫn ngủ được cơ đấy, lần sau xin đừng có bày trò nữa nhé."

Trương ca bước ra từ phòng đối diện, vội vàng níu lấy cánh tay Lâm Nhàn.

"Nhìn cái tiền đồ của anh kìa!"

Lâm Nhàn ngoái lại liếc anh một cái: "Hai ta là bạn bè quốc tế đấy, không ra được là thành tranh chấp ngoại giao ngay, bọn họ dám chắc?!"

"Tôi chỉ có bấy nhiêu tiền đồ thôi đấy!"

Trương ca thở hắt ra một hơi dài: "Ba ngày rồi đấy! Cậu có biết ba ngày qua tôi đã phải trải qua những gì không hả! Tôi thề là không bao giờ muốn đến cái nơi này nữa đâu!"

Hai người đi ra ngoài, vừa đến đại sảnh đã thấy mấy người trong ê-kíp chương trình đều ở đó.

"Ây dô, đông đủ thế này cơ à, đợi tôi ra để mở tiệc mừng công đấy hả?"

Lâm Nhàn cười vẫy vẫy tay, nụ cười vẫn rạng rỡ như mọi khi.