"Mẹ kiếp, cái trò khốn nạn thiếu chuyên nghiệp gì thế này!"
Karl đẩy mạnh ghế ra, chân ghế ma sát với mặt đất tạo thành âm thanh chói tai.
"Không công bằng! Các người gian lận! Bố cháu mới là người đứng nhất!"
Thấy bố nổi điên, Jack cũng đứng bật dậy theo.
Bầu không khí tại hiện trường lập tức trở nên căng thẳng tột độ.
Các nhân viên trường quay đưa mắt nhìn nhau, mấy nhân viên nữ theo bản năng lùi lại nửa bước.
Trong phòng giám sát, đạo diễn day day trán, nói nhỏ vào bộ đàm: "Bảo vệ chú ý, bảo vệ chú ý..."
Đúng lúc căng thẳng nhất.
"Ây da, anh Karl, đừng kích động thế chứ."
Lâm Nhàn đứng dậy can ngăn: "Chức vô địch này nhường cho anh đấy, tôi lấy tiền thưởng là được, chủ yếu là con bé nhà tôi cần mua sách."
Thần Thần ở bên cạnh ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Bố, bố cho con đọc sách từ bao giờ thế? Không chơi game nữa à?"
Lâm Nhàn lườm con gái một cái: "Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng có xen vào!"
"Nhổ vào! Ai thèm cái chức vô địch của anh!"
Karl kích động, trợn mắt gầm lên với Lâm Nhàn.
"Đúng là làm ơn mắc oán, đã không thèm thì còn cáu gắt cái gì, dở hơi thật đấy."
Lâm Nhàn nhún vai, lại ngồi xuống.
Mấy nhân viên bảo vệ vội đứng chắn giữa hai người để tránh xảy ra xô xát.
【Anh chàng buông xuôi: Chức vô địch anh cứ lấy, tiền thưởng tôi giữ lại, thể diện phần anh, thực tế phần tôi】
【Chức vô địch do người ta bố thí thì ai thèm chứ, nhận rồi thì đúng là trò cười. Lực sát thương không cao nhưng độ sỉ nhục cực kỳ lớn】
【Thần Thần: ??? Mình đòi mua sách từ bao giờ thế? Được mua sách từ bao giờ thế?】
【Hậu kỳ mau ghép thêm hiệu ứng còi hơi xì khói trên đầu Karl đi! Giờ chắc huyết áp gã vọt lên hơn 200 rồi】
【……】
"Đây rõ ràng là đồ ăn sẵn mua trực tiếp từ siêu thị, sao có thể coi là một món ăn được chứ?"
Lục Minh Triết cũng hơi bất mãn, đứng bên cạnh lên tiếng góp ý.
"Đúng thế! Đây là đồ chế biến sẵn, đáng lẽ phải loại trực tiếp!"
Karl vội vàng hùa theo, điên cuồng chỉ trích hành động của Lâm Nhàn.
"Ây dô, anh nói thế là sao, chao đúng là đồ ăn sẵn, nhưng tôi có rưới thêm dầu mè mà."
Lâm Nhàn chỉ vào bức ảnh trên màn hình: "Còn cả lá rau này nữa, cũng là do tôi đích thân lựa chọn, tự tay xé ra đấy..."
"Anh gọi cái này là nấu ăn hả?!"
Karl tức đến mức bật cười: "Hai cái lá rách cộng thêm một giọt dầu mè có sẵn?"
"Nói như chú thì món thịt nướng chú làm cũng đâu được tính là một món ăn. Lửa không phải do chú nhóm, heo cũng không phải do chú đẻ ra. Chú chỉ đặt chúng lại với nhau thôi, thế thì khác gì bố cháu đâu?"
Thần Thần ra sức bênh vực bố, hai bố con kẻ tung người hứng, chặn họng Karl đến mức gã cứng họng không nói được lời nào.
"Được rồi, mọi người đừng cãi nhau nữa, chúng tôi đã xác minh lại và không có sai sót gì, kết quả lần này đã được quyết định."
Người dẫn chương trình trao tiền thưởng cho Lâm Nhàn: "Phía sau mọi người vẫn còn cơ hội mà."
Tổ chương trình giải tán đám đông, chuyện này mới tạm thời lắng xuống.
【Đúng là cha con cùng ra trận mà, cái miệng của hai người này lợi hại thật đấy, Karl sắp tức chết đến nơi rồi】
【Ha ha ha! "Heo cũng không phải do chú đẻ ra", con bé chửi người mà không thèm văng tục luôn】
【Bàn về khoản võ mồm thì hai bố con này có thể một cân bốn luôn, mấy nhà khác hoàn toàn không phải đối thủ!】
【……】
Trong phòng thu.
Giang Kỳ Kỳ vừa nãy còn hơi ngượng ngùng, sau khi nhìn thấy màn lật ngược tình thế này thì vội che miệng, suýt nữa đã bật cười thành tiếng."Cái gì?!"
Vẻ thư thái trên mặt Nghiêm Lệ Minh lập tức vỡ vụn, thay vào đó là sự ngỡ ngàng đến khó tin.
"Ha ha ha! Tôi biết ngay mà! Do nhân viên tính nhầm điểm thôi, tôi vốn đâu có thua!"
Giang Kỳ Kỳ cười lớn, vớt vát lại được mặt mũi ngay tắp lự: "Thầy Nghiêm, thầy phải xin lỗi rồi đấy nhé, ha ha ha!"
Pha lật kèo này đúng là quá kịch tính, Lý Mẫn Nhu cũng chẳng biết phải giải thích thế nào nữa.
"Đúng là... ba chìm bảy nổi, có tí chuyện mà cũng nhầm lẫn tai hại được."
Lý Mẫn Nhu lắc đầu, nhanh chóng lấy lại phong độ: "Xem ra phần thuyết minh của Lâm Nhàn đã tạo cho ban giám khảo áp lực và không gian tưởng tượng rất lớn, nhờ thế điểm số mới được kéo lên."
"Mặc kệ ban giám khảo nghĩ gì, tóm lại là thắng rồi!"
Giang Kỳ Kỳ liếc mắt nhìn Nghiêm Lệ Minh, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Ống kính livestream khóa chặt vào bàn bình luận.
Giang Kỳ Kỳ không nói gì, ngón tay khẽ gõ gõ lên mặt bàn, ánh mắt mang theo vẻ trêu chọc không hề che giấu, nhìn thẳng vào Nghiêm Lệ Minh bên cạnh.
Lý Mẫn Nhu định nói lại thôi, cuối cùng chỉ mỉm cười đứng xem, nhường lại sân khấu cho hai người.
Sắc mặt Nghiêm Lệ Minh biến đổi liên tục, nhưng ông vẫn cố giữ bình tĩnh. Biết không trốn được, ông đành lên tiếng:
"Bất kể dùng cách gì, một khi Lâm Nhàn đã thắng cuộc thi thì quả thực là tôi sai, tôi... sai rồi."
Nói xong, Nghiêm Lệ Minh lập tức cầm cốc nước lên uống một ngụm.
Lời xin lỗi này, gọi là nhận lỗi với Lâm Nhàn hay Giang Kỳ Kỳ, chi bằng nói là một lời giải thích tình huống vô cùng khiên cưỡng thì đúng hơn.
"Thầy Nghiêm, không ngờ thầy lại khôn lỏi thế đấy, chỉ xin lỗi vì đoán sai thôi sao?"
Giang Kỳ Kỳ có chút coi thường: "Lần sau thầy có dám cá cược nữa không?"
"Thì tôi bảo là đoán sai quán quân sẽ xin lỗi, có vấn đề gì à?"
Nghiêm Lệ Minh lại ực thêm ngụm nước, cúi đầu xem tài liệu.
"Được rồi, coi như tôi còn non, lần sau chúng ta làm ván nữa."
Giang Kỳ Kỳ cũng không tiện ép người ta phải cúi đầu, chỉ đành tự trách mình lúc trước không nói rõ ràng.
"Cũng chẳng phải chuyện to tát gì, giải trí thôi mà. Giờ cả bốn gia đình đều đã về nghỉ ngơi rồi."
Lý Mẫn Nhu cười nói, làm dịu đi bầu không khí.
【Lão Nghiêm xin lỗi còn qua loa hơn cả lời cảm ơn trong luận văn tốt nghiệp của tôi nữa! Dám làm không dám chịu, chán ốm!】
【Đường phải đi từng bước, để xem lần sau lão Nghiêm có rén không. Nếu không dám cược nữa thì cũng chẳng cần thèm chấp cái lão hèn này】
【Tiếc quá, không được xem chị Kỳ Kỳ mặc đồ bơi quay chương trình rồi. Haizz, đi lướt web "học tập" một lát vậy】
【……】
Tại địa điểm ghi hình ở nước ngoài.
Tổ chương trình đã đặt cơm hộp chung và mang đến từng phòng, các gia đình bắt đầu ăn tối.
Mấy món ăn vừa nấu lúc nãy cũng được gửi về phòng của mỗi nhà để các khách mời tự xử.
Tại phòng livestream của gia đình số một.
Bối Bối nếm thử một miếng thức ăn hai bố con làm, lập tức nhổ ra: "Dở tệ luôn, bố nấu kiểu gì thế?"
"Ơ? Đây chẳng phải là hai bố con mình cùng làm à?"
Kim Phú Xuyên ăn thử một miếng không bị cháy, miễn cưỡng nuốt trôi.
"Đâu có, con có xào đâu, con chỉ thái rau thôi, tại bố hết đấy."
Bối Bối cầm hộp cơm lên: "Bố tự làm thì tự ăn đi, con ăn cơm hộp đây."
"Không được, một mình bố sao ăn hết đống này."
Kim Phú Xuyên lắc đầu, những phần cháy khét kia hắn cũng chẳng buồn nuốt.
Bối Bối ôm hộp cơm co giò chạy biến: "Dù sao bố đang què một chân cũng chẳng đuổi kịp con đâu, he he."
【"Chiếc áo bông nhỏ" này của ông chủ Kim, khoan nói đến chuyện lọt gió khắp nơi, căn bản là đắp không nổi lên người luôn ấy】【Lúc thi thì làm chung, không giành được quán quân cái là đổ hết cho Kim lão bản làm, Bối Bối cũng khôn lỏi gớm nhỉ】
【Kim lão bản đang què một chân lại càng không quản nổi Bối Bối, cơ mà chắc sắp đi lại được rồi, không thì phải rút khỏi chương trình mất】
【……】
Ở gia đình thứ hai và thứ ba, mọi người lẳng lặng ăn phần của mình, không có biến động gì lớn.
Lần này Lục Minh Triết đứng thứ ba, hắn cũng lười quan tâm xem ai là quán quân, dù sao thì cũng chẳng đến lượt mình.
Tại phòng livestream của gia đình thứ tư.
"Con gái, bố có tầm nhìn xa trông rộng đúng không? Bọn họ còn phải ăn đồ thừa, còn hai bố con mình toàn được ăn đồ nóng sốt."
Lâm Nhàn không ăn cơm, chỉ cắm cúi gắp thức ăn.
"Ông bô già, bố ăn hết trứng xào cà chua của con rồi, lại còn cướp cả đồ ăn trong hộp cơm của con nữa, đúng là trơ trẽn quá đi mất!"
Thần Thần bất mãn lên tiếng, rồi vội vàng tranh thủ ăn thật nhanh.
"Bố chỉ nếm thử tí mùi vị thôi mà, đồ ăn nước ngoài đúng là chán òm, thôi nhường hết cho con đấy."
Lâm Nhàn đặt đũa xuống, hắn cũng ăn hòm hòm rồi.
Chủ yếu là hắn đã gắp sạch thịt bên trong rồi.
Mở phòng livestream của mình lên, Lâm Nhàn thoải mái nằm ườn ra ghế sô pha.
"Người dùng 12823788" tặng Tên lửa cực ngầu x1
"Người dùng 12823788": Anh chàng buông xuôi để ý em xíu nào, sao bây giờ đàn ông độc thân ngày càng nhiều thế ạ?
"Thế mà cũng phải hỏi sao? Vì đàn ông hết tiền rồi chứ sao."
Lâm Nhàn nhún vai, buột miệng đáp ngay không chút do dự.
"Người dùng 12823788": Thế thì không đúng nha, ở các thành phố lớn, chẳng phải phụ nữ độc thân mới nhiều hơn sao?
"Chuẩn quá rồi còn gì, chính vì đàn ông không có tiền, nên phụ nữ ở thành phố lớn mới không thèm để mắt tới!"
Lâm Nhàn gật gù đồng tình, một lần nữa nhấn mạnh cái lý do này.
"Bạch Ca 2025" tặng Khinh khí cầu lãng mạn x3
"Bạch Ca 2025": Thế tỷ lệ ly hôn cũng cao thì sao, khó khăn lắm mới lấy được nhau, cớ gì lại ly hôn chứ?
"Vẫn là lý do đó thôi, đàn ông hết tiền. Cậu thử nghĩ xem mấy vụ ly hôn xung quanh mình đi, nếu gã đàn ông đó có chục triệu tệ, liệu có ly hôn được không?"
Lâm Nhàn lại vặn hỏi ngược lại.
"Bạch Ca 2025": Thế còn tỷ lệ sinh thấp thì sao?
"Cũng là do đàn ông không có tiền mà ra cả, đàn ông không có tiền chính là nguồn cơn của mọi tội lỗi, cứ phát tiền là giải quyết được ối vấn đề!"
Lâm Nhàn vỗ tay một cái, đúc kết lại.
【Quá chuẩn luôn! Cứ phát cho đàn ông một khoản tiền là đảm bảo giải quyết được một đống vấn đề ngay】
【Đơn giản, thô bạo nhưng không thể cãi được: Có tiền giải quyết được 99% vấn đề, 1% còn lại thì cần rất nhiều tiền.】
【Mọi người đừng nghĩ lung tung nhé, nếu thực sự không có phụ nữ, các ông sẽ phát hiện ra —— tiền của mình tiêu mãi không hết đâu!】
【Gái ế sở dĩ bị ế, là vì họ không muốn thoát ế, mà là muốn thoát nghèo!】
【Cho nên, gặp được người phụ nữ không màng đến tiền của bạn thì nhớ mà trân trọng đi, bây giờ họ thành sinh vật quý hiếm cả rồi】
【……】
