Logo
Chương 480: Tổng đạo diễn đích thân đến thăm

Ba gia đình kia cũng lần lượt về đến nhà, cả nhà ngập tràn niềm vui. Đúng là xa nhau một chút lại càng thêm mặn nồng, ai nấy đều chìm đắm trong bầu không khí đoàn tụ ấm áp.

Hơn năm giờ chiều.

Phòng livestream của gia đình thứ tư.

Lâm Nhàn dắt Thần Thần đi đến đầu thôn. Nhìn khung cảnh quen thuộc, trên mặt hắn bất giác nở nụ cười.

"Gâu gâu gâu! Áu u ——"

Hai người còn chưa bước tới cổng, Đại Hoàng đã sủa vang rồi lao ra, cứ thế chồm lên người Lâm Nhàn vồ lấy vồ để.

"Ây da, nhiệt tình gớm nhỉ, ra liếm Thần Thần đi, đừng có bôi nước dãi đầy người tao!"

Lâm Nhàn chỉ tay vào ống kính: "Mấy anh em độc thân đang xem livestream học hỏi đi nhé, giá trị cảm xúc mang lại ngập tràn thế này cơ mà."

Hai người đi tới gần, đã thấy Lão Lâm đứng ở cửa cười híp mắt chờ sẵn.

"Ây da, Thần Thần nhà ta lại cao lên rồi, cuối cùng cũng về rồi đây."

Lão Lâm bước về phía hai người.

"Ông nội, cháu về rồi ạ!"

Thần Thần dang rộng hai tay, lon ton chạy ào về phía ông nội.

Ba ông cháu cùng nhau đi vào trong nhà.

"Bố, tối nay ăn cơm chung nhé."

Lâm Nhàn vứt luôn cái vali kéo xuống đất: "Con đi đường xa mệt rã rời rồi, bố xào mấy món đi nhé, con nghỉ một lát đây."

Nói xong, hắn chuồn thẳng vào trong nhà.

Hai thế hệ đúng chuẩn "cha hiền con thảo", tôi cứ tưởng ổng giữ Lão Lâm ở lại ăn cơm, hóa ra là giữ lại để nấu cơm!

Nghĩ đến việc sau này có thể không được xem anh chàng buông xuôi tấu hài nữa mà buồn quá. Dù không tham gia chương trình thì anh cũng nhất định phải livestream nhé, Hội Cá Mặn luôn ủng hộ anh!

Về đến phòng, Lâm Nhàn mở điện thoại lên, thấy tổng đạo diễn gửi tới một tin nhắn, chỉ có vỏn vẹn mấy chữ:

Ngày mai, tôi đến nhà cậu!]

Lâm Nhàn hiểu ý, lập tức trả lời:

[Không cần phiền phức thế đâu, chuyển khoản qua mạng là được rồi!

Lâm Nhàn ngồi bật dậy, thầm nghĩ đạo diễn tìm mình có việc gì mà lại còn đích thân đến tận nhà trang trọng thế này.

Buổi tối, ba ông cháu ăn một bữa thật ngon lành, sau đó dắt Đại Hoàng ra ngoài đi dạo.

Ngày hôm sau.

Mười giờ sáng.

Tiếng động cơ ô tô từ xa vọng lại gần, cuối cùng đỗ xịch ngay ngoài cổng sân.

Trong xe ô tô.

"Đạo diễn, chương trình vẫn chưa bắt đầu chiến dịch truyền thông, những gì chúng ta nói hôm nay có thể phát livestream được không? Liệu có bị lộ nội dung không ạ?"

Trợ lý hỏi thêm một câu.

"Dĩ nhiên là được. Tôi đích thân chạy tới đây, một là để thuyết phục Lâm Nhàn; hai là mượn sức nóng của cậu ta để hâm nóng cho chương trình luôn."

Đạo diễn mở cửa xe bước xuống.

Lúc này.

Lâm Nhàn đang nằm ườn trên chiếc ghế tre ngoài sân, nheo mắt nhìn Thần Thần tưới nước cho vườn rau. Nghe thấy tiếng động, hắn mới lười biếng hé mắt liếc nhìn một cái.

Tổng đạo diễn Trương bước xuống từ một chiếc xe thương gia màu đen, phía sau là trợ lý Tiểu Vương đi cùng.

Trên tay Tiểu Vương xách hai thùng sữa, bao bì trông rất sang trọng.

"Ây dô, khách quý nha! Đến thì đến thôi, còn bày vẽ xách theo nhiều đồ thế này..."

Nụ cười trên mặt Lâm Nhàn lập tức nở rộ, hắn nhanh chân bước tới đón lấy rồi liếc nhìn một cái: "Ồ... cũng không nhiều lắm, có hai thùng thôi à!"

Đạo diễn Trương lập tức đen mặt, không thèm đếm xỉa đến Lâm Nhàn mà đi thẳng vào trong.

"Của ít lòng nhiều, nhà cậu ít người, mang nhiều sợ uống không hết lại hết hạn."

Trợ lý đặt hai thùng sữa lên bàn đá, hạ thấp giọng: "Bọn tôi còn chuẩn bị cả phong bì nữa đấy.""Có lòng là được rồi, cháu đã bảo không cần mang gì đến mà đạo diễn Trương cứ thích giữ thể diện, đúng là người chu đáo!"

Lâm Nhàn lại nở nụ cười, tốc độ lật mặt còn nhanh hơn cả tên lửa.

"Cậu đấy! Không làm diễn viên thì đúng là phí tài!"

Đạo diễn Trương dở khóc dở cười trước màn chuyển đổi thái độ mượt mà không tì vết của Lâm Nhàn.

Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi! Màn lật mặt nhanh như chớp của anh chàng buông xuôi! Từ nhiệt tình sang thất vọng chỉ mất đúng 0,5 giây!

Đây là tổng đạo diễn sao? Trông trẻ phết! Lần đầu tiên tôi thấy mặt ông ấy đấy, trước giờ ít lộ diện quá.

...]

Lâm Nhàn dẫn đạo diễn Trương và trợ lý vào nhà, ngồi xuống ghế sofa.

"Lại đây rót nước đi, đừng tưới rau nữa!"

Thần Thần đã xách bình nước đi vào từ lúc nào: "Con lễ phép hơn bố nhiều!"

"Ây da, Thần Thần ngoan quá."

Đạo diễn Trương cười xoa đầu Thần Thần, cảm thấy cô bé này đáng tin hơn ông bố nhiều.

"Nhà cũng chẳng có đồ gì ngon tiếp khách, hai người uống tạm chút sữa nhé, hàng tươi mới đấy!"

Lâm Nhàn tiện tay kéo luôn thùng sữa trợ lý vừa xách vào đến trước mặt, "xoẹt" một tiếng xé toạc bao bì.

Nhìn Lâm Nhàn lấy chính quà mình mang đến để mời lại mình, đạo diễn Trương nhất thời cạn lời, cảm thấy chuyện này cứ ảo ma thế nào ấy.

Cậu trợ lý rất tinh ý đỡ lấy, đặt mấy hộp sữa lên bàn.

["Chẳng có đồ gì ngon tiếp khách", dịch ra nghĩa là: Sữa đạo diễn mang đến chẳng phải đồ ngon lành gì!

Lấy quà của khách mời lại khách, Lâm Nhàn đúng là chúa tể "mượn hoa dâng Phật", tay không bắt giặc.

...]

Đạo diễn Trương hít sâu một hơi, quyết định không chấp nhặt mấy chuyện này nữa, đi thẳng vào vấn đề chính.

"Lâm Nhàn này, chương trình 'Gia đình tương đối luận' sắp đi đến hồi kết rồi. Hợp tác mấy tháng qua, cậu thấy thế nào?"

Đạo diễn Trương mỉm cười, bắt đầu nói chuyện nghiêm túc.

"Thấy cũng ổn ạ, thu hoạch được khá nhiều, chỉ là không biết bên mình thanh toán cát-xê có nhanh không thôi."

Lâm Nhàn cười hì hì, tiền cát-xê của hắn vẫn còn một khoản kha khá chưa được quyết toán.

"Yên tâm đi! Không quỵt tiền của cậu đâu!"

Nụ cười của đạo diễn Trương lại tắt ngấm: "Ghi hình xong, cậu có dự định làm gì tiếp không?"

"Có vị lãnh đạo anh minh thần võ như chú ở đây, cháu đương nhiên là nhất nhất nghe theo chỉ đạo rồi!"

Lâm Nhàn nghe là hiểu ngay mục đích chuyến đi này, rõ ràng là có việc muốn sắp xếp cho hắn đây mà.

"Chú nói thẳng luôn nhé, chú đang ấp ủ một chương trình thực tế livestream khác, nhưng nội dung sẽ khác biệt, yêu cầu khách mời phải ra ngoài ghi hình."

Đạo diễn Trương ướm thử thái độ: "Cậu có hứng thú không?"

"Chương trình gì thế chú? Về ẩm thực thì còn được, chứ mấy cái khác thì mệt lắm."

Lâm Nhàn lắc đầu, ra vẻ không mấy mặn mà.

"Cậu xem, xã hội bây giờ thông tin liên lạc phát triển là thế, nhưng vòng tròn quan hệ của giới trẻ lại ngày càng thu hẹp, muốn kết giao một người bạn chân thành cũng trầy trật."

"Cho nên chú mới nghĩ đến việc tập hợp một nhóm người trẻ có tính cách khác biệt, xem họ làm thế nào để phá vỡ rào cản, thắt chặt tình bạn, đồng thời khám phá những khả năng giao tiếp xã hội trong thời đại mới."

Đạo diễn Trương vừa khua tay múa chân vừa trình bày ý tưởng của mình: "Sẽ có một số nhiệm vụ và thử thách, thú vị lắm đấy."Đợi đạo diễn Trương hào hứng nói xong, Lâm Nhàn mới thong thả hớp một ngụm nước.

"Chỉ thế thôi á? Đạo diễn Trương, không phải cháu chê đâu, nhưng thế này thì có gì thú vị?"

Lâm Nhàn xua tay: "Mấy trò tìm bạn kết bạn đó để cho tụi mẫu giáo chơi đi, chú dẹp sớm đi cho rảnh nợ!"

Mặt đạo diễn Trương sầm lại, nghẹn họng đến mức nhất thời không thốt nên lời.

"Thầy Lâm, không đơn giản thế đâu! Chương trình có rất nhiều thử thách được thiết kế tỉ mỉ, không phải chỉ ngồi tán dóc không đâu! Hơn nữa..."

Cậu trợ lý vội vàng xen vào: "Trong danh sách khách mời dự kiến có tận bốn đại mỹ nhân ở các lĩnh vực khác nhau đấy ạ."

"Ây da! Sao chú không nói vào trọng tâm sớm! Cháu thấy chương trình này cực kỳ có giá trị xã hội đấy!"

Lâm Nhàn đặt cốc nước xuống: "Giới trẻ bây giờ mắc chứng ngại giao tiếp nặng lắm, chúng ta có trách nhiệm và nghĩa vụ phải đi sâu vào tìm hiểu, tuyệt đối không thể chối từ!"

Đạo diễn Trương bực dọc lườm Lâm Nhàn một cái, cũng lười vạch trần hắn.

[Lớp học trực tiếp của "Bậc thầy nghệ thuật lật mặt"! Từ khinh bỉ chê bai đến nghĩa không thể chối từ chỉ cần hai chữ "mỹ nữ"!

Cậu trợ lý này được đấy, hèn gì được lãnh đạo tin tưởng, quá biết cách làm việc luôn!

"Khách mời đều ở tầm tuổi 30, các cậu chắc chắn sẽ có nhiều chủ đề chung, biết đâu chừng..."

Đạo diễn Trương cười cười: "Lại còn tìm được hồng nhan tri kỷ nữa đấy!"

"Hả? Chú không làm show hẹn hò đấy chứ?"

Lâm Nhàn cảm thấy có gì đó sai sai: "Không phải định lừa cháu vào đó làm nền, làm bia đỡ đạn đấy chứ?"

"Không phải show hẹn hò, là show giao lưu của giới trẻ, cậu cũng có thể trò chuyện với các khách mời nam mà."

Trợ lý hạ giọng: "Cát-xê cao hơn lần này nhiều, không để anh chịu thiệt đâu."

"Cháu tuy độc thân nhưng đã có con, là người cực kỳ có trách nhiệm, không phải hạng người tùy tiện đâu nhé!"

Lâm Nhàn tỏ vẻ nghiêm túc, nói vô cùng trịnh trọng.

Đạo diễn Trương cũng hơi chột dạ, nghĩ thầm chắc hắn sợ ảnh hưởng đến con cái, bèn hỏi: "Vậy ý của cậu là?"

"Cát-xê tăng được bao nhiêu thế ạ?"

Lâm Nhàn nhỏ giọng hỏi.

"Đảm bảo cậu sẽ hài lòng! Có đánh giá KPI đàng hoàng, dựa vào tỷ suất người xem, mức độ đóng góp, độ hot của chương trình và các chỉ số khác."

Đạo diễn Trương cạn lời thực sự, hóa ra lòng vòng nãy giờ vẫn là vấn đề tiền bạc.

"Tiền nong không quan trọng, chủ yếu là cháu thực sự rất quý mến con người chú, làm việc phóng khoáng, có bản lĩnh, lại có tầm nhìn!"

Lâm Nhàn vỗ đùi cái đét: "Cháu nhận!"

Đạo diễn Trương: ...

Trợ lý Tiểu Vương lần này không nhịn được nữa, phì cười một tiếng, rồi vội vàng bụm miệng lại.

"Tiền nong không quan trọng" —— Dịch nghĩa: Phải thêm tiền! Thêm bao nhiêu? Nói rõ nghe xem nào!

Tiết tháo của anh chàng buông xuôi giống hệt mớ hẹ ngoài ruộng, bị cắt hết lứa này đến lứa khác mà mọc lại vẫn rõ nhanh

[......]

Mấy người đang hào hứng trò chuyện mà không hề chú ý tới sắc mặt Thần Thần ở bên cạnh đang càng lúc càng xị xuống.

"Không được! Bố không được đi!"

Thần Thần bĩu môi, lên tiếng phản đối.