"Lâm — Nhàn —"
Thẩm Tiêu Nguyệt là người đầu tiên lên tiếng, giọng điệu đằng đằng sát khí: "Vừa nãy có phải anh đụng vào tôi không?"
"Hả?"
Lâm Nhàn trợn tròn mắt, vẻ mặt vô tội: "Tôi đụng cô làm gì? Tối om thế này, tôi còn chẳng biết cô đang ở đâu nữa là!"

