Ba người tiếp tục đi xuyên qua khu rừng.
Lâm Nhàn đi sau cùng, tiện tay ngắt một chiếc lá ven đường, xoay xoay trong tay rồi đưa lên miệng.
Một giai điệu du dương vang lên.
Không phải tiếng huýt sáo chói tai, mà mang một âm vần rất đặc biệt, lúc như tiếng chim hót, khi lại như tiếng gió lùa qua rừng trúc, uyển chuyển, trong trẻo, văng vẳng khắp không gian.

