“Đêm hôm khuya khoắt ồn ào chết đi được, không muốn xem thì mau đi về đi!”
Chu Thiết chằm chằm nhìn Thẩm Tiêu Nguyệt suốt ba giây, rồi mới từ từ đưa tay gạt lớp tuyết trên mặt xuống.
“Ồ.”
Thẩm Tiêu Nguyệt thấy Chu Thiết không lao tới thì mới thở phào nhẹ nhõm.

