Hồ Vũ Miên lau nước mắt, nhìn thẳng vào mắt Thần Thần: “Con nghe cô nói này, không ai nghĩ con là gánh nặng cả. Con là đứa trẻ tuyệt vời nhất.”
Thần Thần gật đầu, cũng chẳng biết có nghe lọt không.
Hồ Vũ Miên vỗ đầu Thần Thần: “Con nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện người lớn bọn cô sẽ tự giải quyết, không liên quan đến con.”
Khóe mắt Thần Thần cũng đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, mím môi gật đầu.

