Trên tàu cao tốc.
Hồ Vũ Miên tựa lưng vào ghế, chai nước khoáng trong tay bị cô bóp đến biến dạng, cứ vặn đi vặn lại mãi.
"Cô đừng vặn nữa được không? Vặn thêm chút nữa là cái chai khóc thét lên luôn đấy."
Lâm Nhàn nghiêng đầu liếc nhìn, "Với lại, làm ồn đến người khác cũng không hay đâu."

