Ở một diễn biến khác.
Hồ Vũ Miên đi đến dưới chân tòa chung cư nhà mình, ngước nhìn lên cửa sổ nhà, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi, cứ đi qua đi lại dưới sân mãi.
Cô thầm nhẩm trong đầu xem lát nữa mẹ sẽ hỏi những gì, mình phải trả lời ra sao. Nhưng có lẽ vì quá căng thẳng nên càng nghĩ lại càng rối.
Đứng dưới lầu mười mấy phút đồng hồ.

