Huyền Tông khẽ gật đầu, môi nở nụ cười, nhưng sâu trong đáy mắt lại thoáng qua một tia mệt mỏi khó lòng nhận ra.
Làm thơ, làm thơ... lại phải làm thơ rồi!
Tài thơ của vị Lý Hàn lâm này tất nhiên là xuất chúng, nhưng hay đến mấy thì có ích gì chứ? Thơ hay, không có nghĩa là sẽ có chỗ đứng vững chắc chốn triều đường.
Lý Quy Niên so lại dây tỳ bà, đầu ngón tay khẽ gảy, một khúc dạo đầu trầm uất chậm rãi ngân lên.

