“Nhưng về sau ta đã bù cho ngươi rất nhiều thiên tài địa bảo, hơn nữa năm năm sau còn bù thêm cho ngươi một viên Thông Huyền đan mà!” Du Nhược Vân nói.
Khi ấy Lô Chu đã bảo chuyện đó chẳng còn ý nghĩa gì, hắn phục tùng quyết định của tông môn. Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua, hắn vẫn ôm hận đến tận bây giờ!
“Về sau mới bù cho ta thì có ích gì? Nếu mười năm trước ngươi đưa nó cho ta, biết đâu ta đã sớm đột phá tới cảnh giới ấy rồi! Du Nhược Vân, tất cả đều do ngươi!” Lô Chu quát lớn.
“Dù thế nào đi nữa, ngươi cũng không thể đầu nhập ma môn, phản bội tông môn!”

