Tại nội môn Cửu Dương môn, Triệu Phong cung kính đứng trước mặt Mục Huyền Châu. Trải qua trận chiến ở Bát Cực môn, hắn càng cảm thấy vị sư tôn này sâu không lường được. Cho dù phải đối phó với hai cao thủ cương kình của ma môn, ông vẫn ung dung tự tại, dư dả sức lực.
"Cảnh giới 'hỗn nguyên' của Bát Cực môn và 'ngũ hành đồng tu' trong suy nghĩ của ngươi không phải là một. Nói trắng ra, 'hỗn nguyên' của Bát Cực môn chẳng qua chỉ là cương nhu cùng tiến mà thôi. Còn 'ngũ hành đồng tu', thậm chí tiến tới bước dung hợp, mới thực sự chạm đến ranh giới của 'hỗn nguyên'." Nghe hắn hỏi, Mục Huyền Châu khẽ mỉm cười đáp lời.
"Có thể đồng thời tu luyện hai luồng chân khí đã là nhân trung kiệt xuất. Muốn dung hợp chúng, ngoài việc đòi hỏi ngộ tính và cơ duyên, đôi khi còn cần đến thiên tài địa bảo cùng thuộc tính trợ giúp, chứ không phải cứ cắm đầu làm liều là được đâu." Ông đầy thâm ý chỉ điểm.
"Đa tạ sư tôn chỉ điểm." Triệu Phong khom người hành lễ.

