“Trần sư huynh nói rất đúng. Nhất là khi hắn đồng tu hai bộ tâm pháp, tài nguyên và tinh lực phải hao tổn nhiều gấp mấy lần, như vậy lại càng không thể luyện thành cương kình.” Hùng Thiên Thịnh ở bên cạnh cũng lên tiếng.
Thông thường, võ sư chỉ tu luyện một bộ nội công tâm pháp bão đan kình, tức là chỉ tu một đạo chân khí. Làm như vậy, bọn họ có thể dồn toàn bộ tài nguyên và tinh lực vào việc tôi luyện đạo chân khí ấy, khiến nó trở nên tinh thuần, hùng hậu đến cực điểm, cuối cùng chuyển hóa thành cương khí, từ đó bước vào cương kình.
Nếu kiêm tu đạo chân khí thứ hai, tức là phải luyện cả đạo chân khí ấy thành cương khí, vậy thì tinh lực và tài nguyên tiêu hao sẽ còn lớn hơn nhiều. Mà phần lớn người đời, chỉ để tôi luyện một đạo chân khí thôi đã phải tiêu hết nửa đời người, huống chi là hai đạo.
“Đúng vậy. Sở dĩ Triệu Phong tu luyện hai đạo chân khí, chẳng qua chỉ để hết sức nâng cao thực lực của mình trong cảnh giới bão đan mà thôi, bởi chính hắn cũng hiểu rõ, bản thân đã không còn hy vọng bước vào cương kình. Hắn không phải Mục Tinh Trạch. Mục Tinh Trạch tu luyện hai đạo chân khí là vì mang chí lớn, còn Triệu Phong thì phần nhiều chỉ là bất đắc dĩ.” Tiêu Lệ gật đầu nói.

