Tâm thần Triệu Phong chấn động, cơ bắp toàn thân căng cứng. Hắn lật cổ tay, ống tay áo rộng thùng thình thuận thế vung ngang, mượn thân pháp linh hoạt vừa vặn né được mấy luồng độc châm chí mạng. Độc châm sượt qua vạt áo hắn rồi ghim phập vào cột gỗ phía sau. Mũi kim lập tức ăn mòn gỗ, xèo xèo tạo thành những lỗ thủng nhỏ cháy đen, đủ thấy độc tính mãnh liệt đến mức nào.
Chưa đợi hắn kịp ổn định thân hình, một bóng đen đã như quỷ mị phá nát song cửa sổ lao vào. Thân pháp kẻ này phiêu hốt bất định, bước chân quỷ dị, đáp xuống giữa phòng mà không phát ra nửa điểm tiếng động.
Tên sát thủ bịt mặt đen kín mít, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo tĩnh mịch như người chết. Trong tay y là một thanh hàn mang đoản kiếm tỏa ra sát khí thấu xương. Không chút chần chừ, y đâm thẳng một kiếm nhanh như chớp giật vào chỗ hiểm trên ngực và bụng Triệu Phong. Đoản kiếm xé gió lao tới, hàn khí bức người. Chiêu nào chiêu nấy đều tàn độc, nhắm thẳng vào yếu hại chí mạng, tuyệt đối không có nửa điểm dư thừa.

