Triệu Phong cũng không nhìn nàng, chỉ khẽ gật đầu đáp: "Không có gì."
Không gian giữa hai người chìm vào trầm mặc. Khoảnh khắc vừa rồi, để tránh né truy binh, bọn họ bất đắc dĩ phải ôm chặt lấy nhau một lần nữa, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm và nghe rõ nhịp tim của đối phương.
Tô Thanh Uyển có chút tâm phiền ý loạn, nàng đi tới bên dòng nước, cúi người vốc làn nước mát lạnh trong dung động lên rửa mặt. Làn nước lạnh buốt giúp độ nóng trên mặt nàng giảm bớt, cũng khiến đầu óc nàng tỉnh táo trở lại. Nàng đứng dậy, dùng tay áo lau đi những giọt nước đọng trên mặt, lúc quay người lại, thần sắc đã khôi phục vẻ thong dong và điềm tĩnh thường ngày.
"Cổ man võ sĩ kia hẳn là sẽ không quay lại nữa." Giọng nói của Tô Thanh Uyển đã khôi phục lại ngữ điệu thanh lãnh, thong dong vốn có.

