Rắc!
Nắm đấm của Hà Hữu siết chặt rồi nới lỏng, nới lỏng rồi lại siết chặt, ánh mắt sáng rực, trong lòng cuộn trào cảm xúc.
Ánh mắt Tam gia lóe lên. Là một tay cáo già lăn lộn giang hồ nhiều năm, lúc này lão làm sao không nhìn thấu sự biến chuyển tâm lý của Hà Hữu.
Lão không khỏi cảm thán: "Mình thế mà lại... được chứng kiến sự ra đời của một tử sĩ! Tần Giang! Giang gia! Mới ngoài hai mươi mà đã có khí phách và sức hút nhường này, định sẵn là một kiêu hùng rồi."

