Logo
Chương 30: Người chơi nhắm mắt (2)

Anh ta dùng cả hai tay nâng cốc cà phê, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rồi nghiêng đầu nhìn ra phía cửa sổ ở cuối hành lang. Tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai hắt vào, ánh sáng dịu nhẹ, trong trẻo và thánh thiện, ngỡ như chiếu rọi từ thiên đường.

"Trong một ngày, tôi thích nhất là thời khắc này." Bác sĩ nhẹ nhàng lên tiếng, chất giọng hơi trầm nhưng rất đỗi ôn hòa.

Cao Dương ngẩn ra, nhận ra đối phương đang nói chuyện với mình, hắn lúng túng mãi mới rặn ra được một câu: "Vì... ánh nắng buổi sáng mang lại cho người ta niềm hy vọng ạ?"

"Không phải, vì cuối cùng tôi cũng được tan làm." Bác sĩ cười.

Cao Dương cũng bật cười theo.

"Cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Bác sĩ lại hỏi.

"Mười tám ạ."

"Mười tám à, thế chẳng phải sắp thi đại học rồi sao?"

"Vâng ạ."

"Dự định thi vào trường nào?"

"Em vẫn chưa nghĩ ra." Cao Dương đáp.

"Tình hình của bố cậu thế này..." Bác sĩ khẽ thở dài, "Tôi thấy cậu nên cân nhắc học ở thành phố mình thì hơn, Đại học Ly Thành rất tốt, cũng là trường top đầu đấy."

Cao Dương cảm thấy có gì đó sai sai, vị bác sĩ này nhiệt tình quá mức cần thiết rồi. Hắn đặt cốc cà phê xuống, mông khẽ nhích sang một bên.

Bác sĩ nhạy bén nhận ra sự thay đổi của Cao Dương, khẽ mỉm cười: "Có phải cậu đang sợ tôi không?"

Tim Cao Dương thắt lại, hắn im lặng không đáp. Hắn không biến sắc, dùng khóe mắt tìm kiếm thang máy, lối thoát hiểm và cửa sổ trên hành lang, nhưng ngoài miệng vẫn giả vờ ngơ ngác: "Sợ anh á? Sao em lại phải sợ anh chứ?""Sợ tôi là Thú à." Bác sĩ nói.

Cao Dương suýt nhảy dựng lên, nhưng cổ tay đã bị bác sĩ tóm chặt lấy. Động tác không thô bạo nhưng cực kỳ rắn rỏi, mạnh mẽ. Cao Dương cố giãy ra nhưng vô ích, đối phương kiểm soát lực tay vô cùng chuẩn xác, lúc nào cũng nhỉnh hơn hắn một bậc.

Nụ cười lại hiện lên trên gương mặt vị bác sĩ: "Đừng sợ, nếu muốn giết cậu thì cậu đã chết từ lâu rồi."

Cao Dương ngẫm lại thấy cũng có lý nên mới dần bình tĩnh lại đôi chút. Hắn cố tỏ ra trấn tĩnh, hỏi thẳng thừng: "Anh là người thức tỉnh, hay là Thú?"

"Cậu đoán xem?" Bác sĩ cười, hỏi ngược lại.

"Tôi không biết." Cao Dương đáp thật. Càng hiểu về Thú, dường như hắn càng khó phân biệt được ranh giới giữa chúng và con người.

"Thiên phú Hồng Nhãn, số hiệu 131. Tôi dựa vào nhiệt độ để phân biệt người và Thú. Nhìn chung, thân nhiệt của Thú cao hơn con người một chút, sự phân bố nhiệt cũng có khác biệt nhỏ nhưng theo quy luật." Bác sĩ nhìn Cao Dương, đôi mắt nâu bỗng lóe lên ánh đỏ nhạt. "Thế nên, tôi chỉ liếc mắt một cái là biết cậu là con người."

Cao Dương lập tức thở phào nhẹ nhõm. May quá, chỉ là một phen hú vía.

"Tôi là Bách Lý Dặc." Bác sĩ chìa tay ra.

"Chào anh... anh Bách Lý, tôi là Cao Dương." Cao Dương bắt tay gã, vẻ mặt lộ rõ sự thả lỏng.

"Cậu mới thức tỉnh chưa lâu đúng không?" Bách Lý Dặc hỏi.

"Sao anh biết?"

"So với người thức tỉnh, hình như cậu sợ Thú hơn."

Cao Dương ngẩn ra: "Thế không đúng à?"

Bách Lý Dặc nở nụ cười đầy ẩn ý: "Thú thì có gì đáng sợ chứ? Cậu chỉ cần tuân thủ luật chơi, tiếp tục ngoan ngoãn làm một con cừu non vô tội thì sẽ chẳng gặp nguy hiểm gì. Thay vì nói bọn chúng đang đóng giả con người, chi bằng bảo chúng sở hữu hai nhân cách và thể xác: một của người, một của Thú. Chỉ cần cậu không chạm vào công tắc bên trong cơ thể chúng, không kích hoạt nhân cách và thể xác 'Thú' lên, thì ở một khía cạnh nào đó, chúng cũng chỉ là đồng loại sống chung với chúng ta sớm tối mà thôi."

Cao Dương trầm ngâm: Lời giải thích này khá giống với cách hiểu của cảnh sát Hoàng.

Bách Lý Dặc khẽ đổi tư thế, người hơi ngả về phía trước. Ánh ban mai như tan ra sau lưng gã, phủ lên gọng kính một vệt sáng vàng nhạt: "So ra thì con người còn đáng sợ hơn Thú nhiều."

Cao Dương ngẫm nghĩ câu nói này, nhất thời không biết đáp sao cho phải.

Hắn quyết định đổi chủ đề: "Anh là bác sĩ ngoại khoa, ngày nào cũng phẫu thuật, phần lớn đối tượng tiếp xúc đều là Thú, bọn chúng không bị lộ tẩy à?"

Bách Lý Dặc lắc đầu: "Khi không thú hóa, cơ thể của Thú chẳng khác gì chúng ta cả, cùng lắm là tốc độ trao đổi chất, khả năng tự chữa lành và hệ miễn dịch mạnh hơn một chút, cộng thêm hệ sinh dục làm chưa được thật cho lắm. Nhưng tôi cũng từng thấy những trường hợp làm giả y như thật, nếu không có Hồng Nhãn thì tôi cũng suýt bị lừa rồi."

Cao Dương lập tức nhớ đến người vợ đang "mang thai" của cảnh sát Hoàng, có khi vợ ông ấy chính là một con Thú ngụy trang đỉnh đến mức giả như thật.

Bách Lý Dặc tiếp tục thong thả nhấp ngụm cà phê, hệt như đang bàn về một chủ đề hết sức bình thường: "Thú cũng có vòng đời giống như con người vậy: hồi nhỏ thì yếu ớt, trưởng thành thì mạnh mẽ, về già thì suy tàn. Bởi vì Thú luôn cúc cung tận tụy sắm vai con người suốt hai mươi tư giờ mỗi ngày, nên năng lực của Thú sẽ liên tục bị bào mòn. Tuổi càng cao thì thoái hóa càng nghiêm trọng, có rất nhiều con Thú già nua, dẫu có biến về trạng thái thú hóa thì sức chiến đấu có khi còn chẳng bằng một người trưởng thành."Cao Dương nhớ tới "Dì Hà" từng tấn công mình ở khách sạn tình yêu. Khi đó cảnh sát Hoàng cũng bảo dì Hà đã thoái hóa khá nặng, nếu không thì sức chiến đấu còn mạnh hơn gấp mấy lần.

"Vậy còn người nhà tôi, rốt cuộc họ là người hay là... Thú?" Cao Dương rất muốn biết câu trả lời, nhưng đồng thời cũng sợ hãi nó. Vừa hỏi xong, cổ họng hắn đã nghẹn lại, tim đập thình thịch.

"Tôi không thể nói cho cậu biết, làm vậy là trái quy định." Bách Lý Dặc cười áy náy: "Thật ra, hôm nay tôi nói chuyện với cậu cũng đã phá vỡ quy tắc rồi, mong cậu nhất định phải giữ bí mật giúp tôi."

Mỉa mai thay, Cao Dương lại thở phào nhẹ nhõm. Hắn chợt nhớ ra điều gì đó: "Anh cũng là người của tổ chức à?"

"Tổ chức?" Bách Lý Dặc nghiền ngẫm từ này, "Nếu cứ phải nói vậy, thì đúng là tôi thuộc về một tổ chức nào đó."

"Anh Bách Lý, tôi mới thức tỉnh chưa lâu, có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh." Cao Dương không thể bỏ lỡ cơ hội này, liền tuôn ra một lèo.

"Tôi nghe nói Thú không có hệ sinh dục thực sự, vậy Thú từ đâu mà ra? Con người chúng ta thì từ đâu tới? Tại sao bọn chúng phải để con người sống lẫn vào giữa chúng, rồi lại nhọc công tốn sức chơi trò gia đình với chúng ta? Vì sao chỉ khi phát hiện ra sự thật, chúng ta mới lĩnh ngộ được thiên phú?"

"Vì sao một khi con người thức tỉnh, Thú ở bên cạnh sẽ lập tức đổi trạng thái và muốn giết chúng ta? Còn nữa, rốt cuộc Thú có bao nhiêu loại? Tất cả đều xấu xa sao? Người và Thú có thể sinh con đẻ cái được không? Chỉ có xung quanh tôi mới bị như thế này, hay cả thế giới đều vậy..."

Bách Lý Dặc nở nụ cười đầy ẩn ý: "Cậu nhóc đáng thương, đúng là bức bối đến phát điên rồi nhỉ."

Cao Dương dở mếu dở máo, từ lúc thức tỉnh đến giờ, trong đầu hắn lúc nào cũng lùng bùng những câu hỏi này, nghĩ nhiều chỉ tổ phát điên.

"Xin lỗi nhé, có rất nhiều câu hỏi chính tôi cũng không biết đáp án, còn câu nào biết thì lại không thể nói cho cậu." Bách Lý Dặc hơi trầm ngâm, "Thế này đi, tôi tặng cậu một câu cuối vậy."