Lý Sát lúc thì trầm tư, lúc lại vò đầu, rốt cuộc cũng phê duyệt xong tám chín phần mười đống công văn chất cao mười mấy bản trên bàn.
Chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng đều là những sự vụ cần đích thân lãnh chủ chốt hạ, sảnh thị chính không có quyền làm thay.
Ví như bổ sung nhân lực cho Cấm Vệ quân, điều động mục đích sử dụng nguyên liệu ma pháp, hay xét duyệt các khoản kinh phí chi tiêu.
Những việc này có thể nói là liên quan đến mệnh mạch của lãnh địa, nếu ngay cả mấy chuyện này hắn cũng không quản, thì chẳng khác nào tự tay vứt bỏ quyền lực của mình, biến thành một cái máy đóng dấu hữu danh vô thực.

