Sau trận tuyết lớn ngập trời, Vạc Cách sơn mạch hệt như bộ xương của một con cự thú bị phong tuyết vùi lấp giữa đại hoang nguyên.
Hơn ba vạn tộc nhân Hắc Tùng tinh linh dẫm lên lớp tuyết dày, tạo thành một hàng dài ngoằn ngoèo tiến về phía trước, từ sống núi kéo xuống đáy cốc, rồi lại từ đáy cốc trèo lên một sống núi khác.
Đội ngũ kéo dài lê thê, người đi trước đã vượt qua ngách núi, người phía sau vẫn còn đang chật vật ở lưng chừng sườn non, nhưng tất cả đều lặng ngắt như tờ.
Mạc Ni Tạp đi ở hàng đầu đội ngũ, thấy phía trước có một ngách núi tương đối bằng phẳng, bèn ngoái đầu nhìn lại phía sau.

