Âu Dương Nhung gật đầu, vỗ mạnh lên vai y, thở dài nói:
“Nhị Cẩu, ngươi rời quê là đúng rồi. Ngươi quả thật nên ra ngoài đả công, đúng là tiên thiên đả công thánh thể.”
Mắt Sa Nhị Cẩu trợn to hơn:
“Đả công? Là ý gì? Liễu đại ca muốn nói chúng ta làm người làm công sao? Hửm, đả công, vì sao lại dùng một chữ ‘đả’? So với người làm công, đọc lên hình như còn có thêm mấy phần khí thế… Chữ này dùng hay thật.”

