Logo
Chương 8: Tụ Bảo lâu

Cố An đi dọc theo lề đường, mãi đến khi dừng chân bên cạnh một tòa lầu gỗ cao lớn.

Chỉ thấy tòa lầu gỗ này mái cong cột đấu, chạm trổ rồng phượng, cửa sổ làm bằng lưu ly, hoành phi tạc từ bạch ngọc.

Thân lầu được xây bằng trầm thủy mộc, tỏa ra luồng khí mát lạnh. Mấy cây cột đỏ cao chừng hai trượng, bên trên chạm khắc vân mây vàng kim. Đan dược, pháp khí, phù lục bày la liệt trên các quầy hàng, linh quang lấp lánh. Trước cửa là một tấm biển hiệu bạch ngọc, ba chữ "Tụ Bảo lâu" được viết theo lối rồng bay phượng múa.

Tụ Bảo lâu vốn là sản nghiệp của Thanh Nguyên tông, mỗi năm đều thu về cho tông môn một lượng lớn linh thạch và linh vật. Lại thêm việc có ưu đãi dành riêng cho đệ tử bản tông, nên rất nhiều đệ tử Thanh Nguyên tông đều thích tới đây giao dịch mua bán.

Cố An đã nghe danh từ lâu nhưng hôm nay mới tới lần đầu. Vừa bước vào đại sảnh, hắn bỗng cảm giác có một luồng khí cơ âm u quét qua khiến lông tơ dựng đứng. Luồng khí ấy nhanh chóng biến mất, tựa như chỉ là ảo giác.

Trong lòng rùng mình, Cố An dĩ nhiên không cho rằng đây là ảo giác. Hắn từng cảm nhận được loại khí cơ này trên người các trưởng lão Trúc Cơ trong tông môn, có điều khí cơ ở đây lại trắng trợn, trần trụi hơn nhiều.

"Đây là đang cảnh cáo kẻ khác chớ có nảy sinh ý đồ xấu sao?"

Tụ Bảo lâu có thể làm ăn lớn mạnh quả nhiên không phải không có lý do! Chỉ riêng việc có tu sĩ Trúc Cơ tọa trấn đã đỡ đi không biết bao nhiêu phiền phức, những cửa tiệm nhỏ lẻ kia làm sao mà cạnh tranh nổi?

Lúc này, một nữ tu mặc váy đỏ thướt tha đi tới trước mặt hắn.

"Đạo huynh muốn mua vật gì sao? Đệ tử bản tông sẽ được giảm giá một thành đấy." Giọng nói của nữ tu trong trẻo, bờ môi đỏ mọng khẽ mở, để lộ ra mảng da thịt trắng ngần như tuyết nơi cổ áo.

Cố An không khỏi thầm cảm thán Tụ Bảo lâu thật hào phóng, lại có thể dùng tu sĩ làm thị nữ. Tuy nàng ta chỉ mới Luyện Khí tầng hai, nhưng thế cũng đã là hiếm thấy.

"Ta muốn mua một món pháp khí nhất giai hạ phẩm, thuộc tính thủy hay mộc đều được." Cố An dời mắt đi chỗ khác, trầm giọng nói.

"Được, xin mời đi lối này." Nữ tu váy đỏ dẫn Cố An vào một gian tĩnh thất, dâng trà nước lên rồi cáo lỗi một tiếng, đi ra ngoài lấy pháp khí.

Cố An xoay nhẹ chén trà trong tay, lẳng lặng chờ đợi. Một lát sau, nữ tu váy đỏ đẩy cửa bước vào, trên tay bưng ba chiếc hộp gỗ.

Nữ tu đặt các hộp gỗ lên bàn, ngón tay thon dài như búp măng lướt qua, mở chiếc hộp đầu tiên ra.

Chỉ thấy một viên ngọc châu màu xanh lam tỏa ra ánh sáng lung linh.

"Đây là pháp khí nhất giai hạ phẩm thủy linh châu, được chế luyện từ ngọc trai trăm năm. Sau khi kích hoạt có thể tạo ra một lớp thủy linh tráo bảo vệ toàn thân, linh lực tiêu hao khá thấp, lực phòng ngự cũng tạm ổn, giá chỉ mười khối linh thạch."

Cố An lắc đầu, viên thủy linh châu này không có tác dụng gì nhiều với hắn. Bản thân hắn đã học thủy thuẫn thuật, phòng ngự còn mạnh mẽ hơn. Thủy linh tráo tuy phòng hộ toàn diện, nhưng cũng chẳng bù đắp thêm cho hắn được bao nhiêu.

Chủ yếu là hắn cũng chẳng có nhiều linh thạch, dĩ nhiên phải dùng tiền đúng nơi đúng chỗ!

Nữ tu váy đỏ thấy Cố An lắc đầu, biết là không ưng, bèn mở tiếp chiếc hộp gỗ thứ hai. Bên trong hộp là một chiếc roi màu xanh lục đậm.

"Pháp khí hạ phẩm độc long tiên, thuộc tính mộc, được chế luyện từ xương đuôi của lục độc mãng, lại được tôi thêm huyết độc, thấy máu là đoạt mạng, vô cùng tàn độc, giá mười hai khối linh thạch."

Mắt Cố An sáng lên. Có độc, hắn thích, ngặt nỗi hắn lại không biết dùng roi!

Cho dù miễn cưỡng thôi động thì cũng chỉ có thể quất thẳng tới, mất đi sự linh hoạt, uy lực của chiếc roi này sẽ giảm đi rất nhiều!

Hơn nữa hắn chủ tu thủy pháp, vẫn thiên về pháp khí thuộc tính thủy hơn.

Cố An chỉ tay vào chiếc hộp gỗ thứ ba, ra hiệu cho nàng mở ra.

Nữ tu mở chiếc hộp thứ ba ra, chỉ thấy bên trong là một cây độc châm tỏa ra ánh sáng xanh lục u ám. Kim châm dài nửa thước, độ dày trước sau như một, Cố An càng nhìn lại càng thấy ưng mắt.Nữ tu váy đỏ lên tiếng giới thiệu: "Bích Ảnh châm, tinh phẩm trong số pháp khí hạ phẩm. Lấy Bích Trầm thiết làm nguyên liệu chính, pha trộn thêm Hắc Thủy đồng, tôi luyện bảy loại kịch độc, kích phát cực nhanh, vô thanh vô tức."

"Tu sĩ Luyện Khí trung kỳ nếu sơ ý cũng có khả năng bị một châm đoạt mạng. Giá cả hơi đắt, mười tám khối linh thạch."

"Hơi đắt thật, nhưng ta rất thích." Cố An lẩm bẩm tự nhủ, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi: "Sau khi giảm giá là mười sáu khối linh thạch đúng không?"

"Đúng vậy, đệ tử bản tông được giảm giá mười phần trăm ạ." Nữ tu váy đỏ mỉm cười đáp lời.

"Vậy lấy Bích Ảnh châm này đi." Cố An hạ quyết tâm, lấy ra mười sáu khối linh thạch đưa cho nữ tu váy đỏ. Nữ tu cất linh thạch cùng hai chiếc hộp gỗ kia đi, Cố An cũng thu Bích Ảnh châm vào trữ vật đại.

"Đạo huynh còn cần gì nữa không?"

Nữ tu váy đỏ cười vô cùng quyến rũ, nhưng trong mắt Cố An lại chẳng khác nào yêu quái chực chờ ăn thịt người, đang thèm thuồng dòm ngó ba khối linh thạch cuối cùng của hắn.

"Lấy thêm vài viên đan dược điều dưỡng cơ thể cho phàm nhân đi." Cố An cố nén cảm giác xót xa.

"Dạ được, Bách Thảo Dưỡng Vinh hoàn một khối linh thạch ba viên, đạo huynh muốn lấy mấy viên?"

"Lấy một khối linh thạch là được rồi."

Thấy nữ tu còn định mở lời, Cố An vội vàng xua tay.

"Không cần nữa, không cần nữa đâu."

Nói đoạn, Cố An nhận lấy bình đan dược, đẩy cửa bước ra ngoài, vừa vặn va phải một tên mập mạp.

"Không có mắt à? Va hỏng linh y của ta, ngươi đền nổi không?"

Tên mập mạp vừa mở miệng đã sặc mùi hống hách. Cố An nhíu mày, không thèm chấp nhặt, rảo bước rời đi.

Thấy tên đệ tử Thanh Nguyên tông này bỏ đi, tên mập mạp còn tưởng hắn sợ, hừ lạnh hai tiếng rồi đi thẳng vào trong.

Ra đến cổng Thanh Nguyên tiên thành, Cố An dắt Hắc Lân mã ra rồi phi nước đại rời đi.

Điều Cố An không chú ý tới là, hai tên tu sĩ áo đen đứng ở cổng thành đã quan sát hắn từ nãy đến giờ.

"Lão đại, tính sao đây? Con dê béo này ở trong Tụ Bảo lâu lâu như vậy, chúng ta có nên..." Kẻ mặc hắc bào chột mắt cất giọng khàn khàn, đưa tay ra hiệu cứa cổ trong không trung.

"Ngu vừa thôi, đó là đệ tử Thanh Nguyên tông, ngươi không sợ Chấp pháp đội của bọn chúng truy sát sao?" Lão đại tức giận mắng, bộ dạng chỉ hận rèn sắt không thành thép.

"Cùng lắm thì chạy khỏi địa giới Thanh Nguyên tông thôi. Với tu vi Luyện Khí hậu kỳ của hai ta, đi đến đâu mà chẳng được sống sung sướng." Lão nhị vẫn không phục.

"Vậy ngươi động não chút đi, đó mà là dê béo sao? Có con dê béo nào lại đi cưỡi một con bán linh mã không? Hả?"

Thấy lão nhị vẫn còn cứng miệng, lão đại cố nén giận, thấp giọng giải thích.

"Ồ, hóa ra là một tên nghèo kiết xác, thế thì không bõ! Không bõ chút nào!"

"Ê, lão đại, huynh nhìn tên mập mạp kia xem, trên người toàn là linh quang lấp lánh kìa."

Lão đại nhìn theo hướng tay đệ đệ, thấy một tên mập mạp toàn thân toát lên vẻ châu quang bảo khí, gã không khỏi liếm môi, cười âm hiểm: "Tên này được đấy, bám theo."

...

Cố An may mắn thoát được một kiếp hoàn toàn không biết có một tên mập mạp sắp chịu trận thay mình. Đương nhiên, cho dù có biết thì hắn cũng chẳng mảy may bận tâm.

Dù sao cũng chẳng liên quan gì đến hắn.

Dọc đường, Hắc Lân mã phi nhanh như điện xẹt, lao thẳng về hướng Hắc Nham quận của Vân quốc. Mỗi ngày chỉ nghỉ ngơi ba canh giờ, đội sao mang trăng, ăn gió nằm sương, chưa đầy ba ngày đã tiến vào địa giới Hắc Nham quận.

"Về nhà một chuyến trước đã, sẵn tiện xem phụ thân, mẫu thân dạo này ra sao." Cố An ngồi trên lưng Hắc Lân mã, cố gắng xác định phương hướng: "Hắc Thạch thành chắc ở phía đông, đi chừng nửa canh giờ nữa là tới."

Hắc Lân mã khịt mũi một cái, bực dọc lắc lắc đầu. Nó đã chạy cả ngày trời, mệt rã rời, chỉ muốn đình công."Tiểu Hắc ngoan, gắng thêm chút nữa thôi, sắp đến nơi rồi." Thấy vậy, Cố An chỉ đành lên tiếng an ủi.

Tiểu Hắc là cái tên Cố An đặt cho nó, cốt là vì quan niệm tên xấu dễ nuôi, hy vọng nó sống lâu thêm một chút để ra sức cho hắn nhiều hơn. Dù sao thì cũng tốn mất hai khối linh thạch mới mua được.

Con hắc lân mã này từ nhỏ đã được người ta thuần dưỡng, tuy không hiểu tiếng người nhưng vẫn lờ mờ cảm nhận được ý tứ. Thế nhưng nghe Cố An nói vậy, Tiểu Hắc vẫn đứng im bất động, rõ ràng là đang dở chứng.

Cố An hết cách, đành phải lấy một nắm linh cốc từ trong trữ vật đại ra. Đây là chút linh cốc hắn bới ra được lúc dọn dẹp tiểu viện trước khi rời đi, tổng cộng chỉ có vài nắm, giờ đã bị Tiểu Hắc ăn sạch sành sanh.

"Ăn linh cốc của ta rồi thì phải làm việc cho đàng hoàng đấy." Cố An hung hăng đe dọa, rồi vỗ mạnh một cái vào mông ngựa. Tiểu Hắc lại sải bước chạy như bay, lao đi vun vút, để lại phía sau một làn bụi mù.