Hắn vội đưa tay bịt miệng, nhưng vẫn có một tia máu rỉ ra từ kẽ ngón tay, hiển nhiên là cảm xúc dao động quá lớn, động tới nội thương chưa lành.
“Khụ khụ......”
Vũ Văn Minh Giác ho sặc sụa, mỗi tiếng ho bật ra, chỗ xương sườn lại truyền tới cơn đau thấu xương.
Hắn siết chặt nắm đấm, nuốt ngược bọt máu trong miệng xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ càng thêm oán độc.

