Dương Cảnh vốn định trở về rồi mới mở mộc hạp ra xem kỹ, dù sao lúc này còn đang ở giữa phố tiểu trấn, người đến kẻ đi, quả thực bất tiện.
Hắn vừa định cất mộc hạp vào ngực, khóe mắt chợt bắt gặp ánh nhìn của Tôn Ngưng Hương đang như có như không dừng trên chiếc hạp trong tay hắn, rõ ràng nàng cũng tò mò vô cùng.
Thấy vậy, Dương Cảnh không nhịn được khẽ cười, dứt khoát lại nâng mộc hạp lên trước mặt hai người, tay còn lại đặt lên nắp hộp, hơi dùng sức bật mở.
“Cạch” một tiếng khẽ vang, mộc hạp theo đó mở ra.

