Về đến chính phòng, Dương Cảnh lấy chiếc bình sứ trắng trong ngực ra, khẽ cân thử trên đầu ngón tay.
Chiếc bình sứ rõ ràng rất nhẹ, vậy mà đặt trong lòng bàn tay lại nặng trĩu.
Hắn hiểu rõ như gương trong lòng, sư tỷ dốc sức giúp hắn như vậy, hết thảy đều là vì hắn. Tấm lòng ấy khiến Dương Cảnh càng thêm cảm kích Tôn Ngưng Hương.
Siết chặt bình sứ trong tay, Dương Cảnh hít sâu một hơi, ép phần cảm kích ấy xuống đáy lòng, rồi xoay người cất bình sứ cẩn thận vào mộc tương đầu giường, sau đó sải bước ra giữa sân.

