Gã nhanh chóng thu liễm uy áp hùng hậu cùng khí cơ cường hoành của bản thân, âm tà chân khí cuồn cuộn quanh người cũng dần rút vào trong. Khí thế vốn áp bức lòng người chớp mắt tiêu tán hơn nửa, khiến cả người gã trông ôn hòa đi nhiều.
Ngay sau đó, trên gương mặt ẩn trong bóng tối của gã hiện lên một nụ cười thoạt trông khá ôn hòa, không mang chút sát ý nào, ngược lại còn phảng phất vài phần thong dong.
Gã hơi khụy gối, nhẹ nhàng nhún người, thân hình tựa một chiếc lông vũ, từ trên các lâu năm tầng phiêu nhiên hạ xuống. Cả quá trình không làm dấy lên lấy nửa hạt bụi, cuối cùng đáp xuống vững vàng ở cách Dương Cảnh không xa, cùng hắn đứng đối diện từ xa.
Ánh mắt ma giáo hành giả rơi trên người Dương Cảnh, nụ cười vẫn ôn hòa, chủ động mở miệng trước. Giọng gã trầm ổn, hùng hậu: “Nếu ta không đoán sai, ngươi hẳn là đệ tử Huyền Chân môn, Dương Cảnh, phải không?”

