Logo
Chương 6: Chàng rể mù suy tính chuyện cổ kim

Mạnh Khinh Chu bưng lên một đĩa điểm tâm tráng miệng, nói: "Không biết, không quan tâm, không bình luận."

Thỉnh thoảng bàn luận quốc gia đại sự thì còn được. Nới trấn nhỏ hẻo lánh này tin tức bế tắc, sẽ không thu hút sự chú ý của những kẻ có tâm tư, cùng lắm chỉ bị xóm giềng gán cho cái danh chúa bốc phét.

Nhưng cả ngày rảnh rỗi vô sự, đi dự đoán xu thế tương lai, chẳng phải là đang múa lượn trên miệng hố lửa sao?

Đông Phương Lưu Ly dường như nhìn ra sự e ngại của Mạnh Khinh Chu, khẽ cười nói:

"Yên tâm, chỉ là trò chuyện phiếm mà thôi, ta sẽ không tiết lộ ra ngoài đâu."

Mạnh Khinh Chu nhón lấy một miếng bánh quế hoa mật ong, đưa lên gần miệng khựng lại hồi lâu, rồi lại đặt xuống, nói:

"Thôi vậy, nể tình bình thường nàng đối xử với ta không tệ, nói cho nàng nghe cũng chẳng sao."

Nghe vậy, Đông Phương Lưu Ly và Tô Thanh Thu lập tức ngồi nghiêm chỉnh. Tô Thanh Thu thậm chí còn lén lút lấy giấy bút ra, sẵn sàng ghi chép bất cứ lúc nào.

Mạnh Khinh Chu ngửa đầu, hồi tưởng lại tình tiết trong tiểu thuyết.

Trong nguyên tác, thế tử Thục vương Triệu Cấu với tư cách là nam chính duy nhất của tiểu thuyết, vì muốn giúp Thục vương Triệu Dục Hoàn mưu phản mà rầm rộ kéo đến Kinh Thành, ngấm ngầm mang theo một trăm tên sát thủ theo hầu.

Bề ngoài, Triệu Cấu tham gia đủ loại yến tiệc, nhưng sau lưng lại phái một nhóm sát thủ tu vi cao thâm lẻn vào phủ đệ của đương triều thủ phụ Giang Thương Hải. Bọn chúng suýt chút nữa đã ám sát thành công, khiến Giang Thương Hải lâm bệnh nặng không thể gượng dậy nổi.

Mất đi sự phò tá của Giang Thương Hải, nữ đế khi xử lý chính vụ rõ ràng trở nên lực bất tòng tâm.

Sau đó, Triệu Cấu lôi kéo triều thần, mượn cớ hậu cung vô chủ để ép nữ đế sách phong một vị hoàng hậu.

Tiếp đó, gã lệnh cho đại quân Thục quốc mai phục khắp nơi trên cõi Đại Tấn ngụy trang thành lưu dân, giặc cướp, dấy lên khói lửa chiến tranh.

Dưới ba tầng áp lực đó, nữ đế Tần Lưu Ly thế cô sức yếu, nội chính Đại Tấn bắt đầu rơi vào cảnh hỗn loạn.

Chỉ vỏn vẹn trong nửa năm, bản đồ Đại Tấn đã bị xé làm đôi, triều đình cũng chia thành hai phe: một phe ủng hộ nữ đế Tần Lưu Ly, phe còn lại ủng hộ Thục vương Triệu Dục Hoàn.

Cuối cùng, nữ đế Tần Lưu Ly vẫn phải chào thua trước vầng hào quang nhân vật chính của Triệu Cấu. Đại Tấn đổi chủ, giang sơn đổi sang họ Triệu.

Triệu Cấu chễm chệ trở thành thái tử gia.

Còn Tần Lưu Ly dựa vào tu vi thông thiên triệt địa, mở ra một đường máu thoát khỏi vòng vây của vạn quân. Từ đó về sau, nàng hóa thân thành đại phản diện tà ác, một lòng muốn tìm Triệu Cấu báo thù.

Ngặt nỗi Triệu Cấu mang mệnh nam chính Long Ngạo Thiên, Tần Lưu Ly căn bản không phải đối thủ, rốt cuộc vẫn thất bại trước một Triệu Cấu đã hoàn toàn trưởng thành ở giai đoạn sau.

Triệu Cấu muốn thu nạp nàng vào hậu cung, nhưng Tần Lưu Ly tính tình trinh liệt, thà chết không theo, dứt khoát vung kiếm tự vẫn, binh giải giữa đất trời.

Nói một cách đơn giản, nữ đế Tần Lưu Ly chính là nhân vật phản diện trong tiểu thuyết, còn Triệu Cấu là nam chính Long Ngạo Thiên, nữ đế định sẵn là không có cửa thắng.

Nghĩ đến đây, Mạnh Khinh Chu khẽ thở dài một tiếng, nói:

"Quốc vận Đại Tấn đang lúc hưng thịnh, tương lai có lẽ đủ sức trục lộc Cửu Châu, thống nhất thiên hạ."

Đôi mày thanh tú của Đông Phương Lưu Ly giãn ra, nàng mỉm cười nói: "Như vậy chẳng phải rất tốt sao, cớ gì chàng lại thở dài?"

Mạnh Khinh Chu đáp:

"Ta than thở không phải vì Đại Tấn, mà là vì đương triều nữ đế Tần Lưu Ly. Nói ra cũng thật trùng hợp, nàng tên là Lưu Ly, mà nữ đế cũng tên là Lưu Ly."

Đông Phương Lưu Ly bỏ qua nửa câu sau, trong lòng mơ hồ dâng lên dự cảm chẳng lành, vội vàng gặng hỏi: "Nữ đế làm sao?"

Đến cả Tô Thanh Thu cũng trở nên căng thẳng.

Lẽ nào trong mắt thánh nhân, kết cục của nữ đế đã định sẵn là vô cùng thê thảm sao?

Mạnh Khinh Chu nói:

"Nữ đế văn trị võ công, tu vi cái thế, dĩ nhiên là một vị hoàng đế tốt, nhưng nàng ta lại quá nôn nóng."

"Nào đâu biết rằng, mối đại họa thực sự vẫn luôn ẩn nấp ngay bên cạnh!""Quốc vận Đại Tấn hưng thịnh như lửa, nhưng nếu không để tâm đến con sài lang đang say ngủ bên giường, tương lai thống nhất thiên hạ có lẽ vẫn là Đại Tấn, nhưng chưa chắc đã mang họ Tần!"

Mạnh Khinh Chu vươn người đứng dậy, lấy gậy làm kiếm, chỉ về hướng Tây Bắc, dõng dạc nói:

"Dã tâm lang sói của Triệu Dục Hoàn đã lộ rõ mười mươi, lão lại vô cùng lắm thủ đoạn. Binh lực thường trực ở Thục địa ngoài mặt chỉ có năm mươi vạn, nhưng tinh binh giấu kín trong tối lại lên tới một trăm năm mươi vạn!"

"Không chỉ vậy, những năm qua Triệu Dục Hoàn vẫn luôn âm thầm lôi kéo quan viên triều đình. Lão rất thông minh, kiên quyết không chạm đến đại thần từ tam phẩm trở lên, mà chỉ nhắm vào đám quan lại dưới tứ phẩm đang trấn thủ các nơi như huyện lệnh, tuần phủ sứ... Một khi nội chiến bùng nổ, hơn phân nửa thành trì bên ngoài Kinh Thành sẽ lập tức trở cờ quy hàng!"

Mạnh Khinh Chu 'nhìn' về phía Đông Phương Lưu Ly, hỏi:

"Nếu nàng là nữ đế, nàng sẽ chống đỡ ra sao?"

Những lời này khiến Đông Phương Lưu Ly ngẩn ngơ tại chỗ, còn Tô Thanh Thu thì chấn động đến mức không thốt nên lời.

Các nàng không ngờ rằng, một Mạnh Khinh Chu ngoại trừ tướng mạo có phần tuấn tú, khí chất có chút xuất trần ra thì nhìn đâu cũng thấy bình thường chất phác, vậy mà lại biết được nhiều bí mật đến thế.

Đông Phương Lưu Ly trước nay vốn không tin vào lời đồn Mạnh Khinh Chu là thánh nhân, nhưng giờ phút này, nàng đã bắt đầu dao động.

Những bí mật mà Mạnh Khinh Chu vừa nói, chỉ cần Đông Phương Lưu Ly chịu bỏ nhân lực vật lực ra điều tra, không quá ba ngày là có thể làm sáng tỏ mọi chuyện.

Chẳng lẽ, người mà nàng tùy tiện chọn trúng, lại chính là vị thánh nhân trong truyền thuyết?!

Đôi mày ngài của Đông Phương Lưu Ly khẽ chau lại, trầm ngâm một lát rồi đáp:

"Ban bố thánh chỉ, lệnh cho biên quân tiến kinh cần vương, đồng thời để Trụ quốc đại tướng quân Tần Phong Hỏa thống lĩnh năm mươi vạn đại quân, thẳng tiến Hoàng Long đánh thẳng vào Thục địa. Đánh vào nơi địch ắt phải cứu, Triệu Dục Hoàn tất sẽ rối loạn tâm trí."

Mạnh Khinh Chu gật đầu tán thưởng:

"Thông minh! Một câu trả lời hoàn hảo! Nếu không phải đã biết rõ gốc gác của nàng, ta còn nghi ngờ nàng chính là đương triều nữ đế rồi đấy."

Nghe vậy, trong lòng Đông Phương Lưu Ly dâng lên một cảm giác quái dị, còn Tô Thanh Thu đứng bên cạnh thì không nhịn được phải bụm miệng cười trộm.

Mạnh Khinh Chu xoay chuyển câu chuyện, lại hỏi tiếp:

"Thế nhưng, giả sử thế tử Triệu Cấu ở trong Kinh Thành ngấm ngầm phá hoại, phế bỏ một trong những cánh tay đắc lực của nữ đế là thủ phụ Giang Thương Hải, sau đó lại lấy lý do hậu cung vô chủ để bức bách nữ đế, thì nên xử trí thế nào?!"

"Phụt..." Tô Thanh Thu rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Nữ đế đã có phu quân, hậu cung không hề vô chủ. Còn về phần thủ phụ Giang Thương Hải... lão vẫn rất an toàn, nghe nói đã sớm phát hiện ra thích khách ẩn nấp." Đông Phương Lưu Ly khẽ ho một tiếng, có phần lúng túng.

Mạnh Khinh Chu há hốc miệng, hồi lâu vẫn không thốt nên lời.

Tình huống gì thế này?!

Kịch bản không đúng rồi, nữ đế sao có thể nạp phu quân chứ, nàng ta rõ ràng phải là một nữ ma đầu cô độc cả đời mới phải.

Giang Thương Hải lại càng không thể phát hiện ra thích khách từ trước, bằng không thì nhân vật chính Triệu Cấu làm sao thi hành kế hoạch được nữa?!

"Nàng không đùa đấy chứ?" Mạnh Khinh Chu nghiêm mặt hỏi.

"Không hề, chuyện này chàng cứ tùy tiện tìm ai đó hỏi thăm là biết ngay, ta lừa chàng làm gì." Đông Phương Lưu Ly đáp.

Mạnh Khinh Chu cảm thấy đầu óc rối bời, đưa tay xoa xoa thái dương: "Đừng nói gì vội, để ta sắp xếp lại suy nghĩ một chút."

Đông Phương Lưu Ly cũng không quấy rầy hắn, nàng hai tay chống cằm, lẳng lặng chăm chú nhìn Mạnh Khinh Chu, đôi mắt màu đỏ hổ phách lấp lánh một thứ cảm xúc khác lạ.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi chào đời đến nay, nàng có được cảm giác an toàn khi dựa dẫm vào một người khác.

Nếu không nhờ những lời suy đoán dự ngôn của Mạnh Khinh Chu, Đông Phương Lưu Ly quả thực không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao.

Thục địa ngấm ngầm nuôi trăm vạn binh mã, hơn phân nửa số quận huyện trong cõi Đại Tấn đã bí mật quy thuận Thục vương.Lại phối hợp với hành động của Triệu Cấu, phế bỏ thủ phụ Giang Thương Hải, ép cung nữ đế lập hậu.

Hai cha con Triệu Cấu và Triệu Dục Hoàn trong ứng ngoại hợp. Dưới áp lực nặng nề từ cả nội chính lẫn ngoại chiến, Đông Phương Lưu Ly chỉ nghĩ đến thôi đã cảm thấy nghẹt thở.

Nếu tiếp tục suy tính sâu hơn nữa.

Nàng cảm thấy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bản thân nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ được ba năm, giang sơn Đại Tấn này sẽ phải đổi sang họ Triệu mất!

"Đa tạ." Đông Phương Lưu Ly khẽ nói.

Mạnh Khinh Chu gạt đi những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu, cười lắc đầu: "Có gì đáng để tạ chứ, ta chỉ thỏa mãn lòng hiếu kỳ của nàng thôi."

Đông Phương Lưu Ly bỗng dưng nảy sinh một cỗ thôi thúc, cất tiếng hỏi: "Chàng cảm thấy, con người nữ đế thế nào?"

Nàng muốn biết, trong lòng Mạnh Khinh Chu, rốt cuộc bản thân nhận được đánh giá ra sao.

"Bàn về thiên phú tu hành, thế gian hiếm ai bì kịp. Tuổi mới hai mươi mốt đã đạt tu vi Nguyệt Diệu cảnh, quả là xưa nay hiếm thấy." Mạnh Khinh Chu nói.

Đương nhiên, thiên phú của nữ đế có nghịch thiên đến đâu cũng chẳng thể bằng hắn. Mạnh Khinh Chu tu hành mới vỏn vẹn ba năm đã đạt tới bàn sơn cảnh sơ kỳ.

Mạnh Khinh Chu nói tiếp:

"Bàn về kinh vĩ thao lược, nữ đế năm mười ba tuổi chỉ thống lĩnh năm vạn quân, đã đại phá ba mươi vạn binh mã của Lâu Lan quốc."

"Bàn về tài hoa, thi từ ca phú môn nào cũng tinh thông. Bàn về dung mạo, có thể xưng tụng là nghiêng nước nghiêng thành, tuyệt đại phong hoa."

"Không còn nghi ngờ gì nữa, nữ đế chính là một nữ tử hoàn mỹ không tì vết."

Mạnh Khinh Chu cứ tự nhiên nói, những lời miêu tả này toàn bộ đều lấy từ lời dẫn truyện trong cuốn tiểu thuyết kia.

Thuở trước khi đọc quyển tiểu thuyết này, Mạnh Khinh Chu có đến một nửa lý do là vì nữ đế. Kết quả đọc mãi mới vỡ lẽ, nữ đế lại là đại phản diện chứ chẳng phải người trong hậu cung của nhân vật chính.

"Không phải ngài bị mù sao, làm sao biết nữ đế xinh đẹp?" Tô Thanh Thu nghi hoặc hỏi.

"Ta cũng là nam nhân, chỉ nghe qua những truyền kỳ về nữ đế thôi cũng đủ để tưởng tượng ra tuyệt thế dung nhan của nàng." Mạnh Khinh Chu chẳng chút thẹn thùng, vô cùng thản nhiên đáp.

Đông Phương Lưu Ly có chút buồn cười.

Cho dù chàng thật sự là một vị thánh nhân thì đã sao? Chàng đâu hay biết, vị nữ đế hoàn mỹ không tì vết trong miệng chàng lúc này đang ngồi ngay trước mặt, hơn nữa còn là thê tử trên danh nghĩa của chàng.

"Vậy cho chàng một cơ hội, để chàng bước vào hậu cung của nữ đế, thế nào?" Đông Phương Lưu Ly thản nhiên nói.

Nghe vậy, Mạnh Khinh Chu lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: "Không không không, thế thì thôi đi."

Chẳng vì điều gì khác, chỉ là tiếc mạng mà thôi.

Đi theo một nữ đế phản diện tà ác, chẳng phải là đối đầu với nam chính mang vầng hào quang ngút trời hay sao? Mạnh Khinh Chu thầm nghĩ bản thân vẫn muốn sống an ổn thêm vài năm nữa.

"Đúng là Diệp Công thích rồng." Sắc mặt Đông Phương Lưu Ly chợt lạnh đi.