Logo
Chương 105: Sau khi trời sáng, tôi sẽ chết

Dù đang nói chuyện, bước chân rút lui của Luan cũng không hề chậm lại. Gã sắp sửa lẩn vào bóng tối thêm lần nữa.

Louis giậm mạnh chân, không chút do dự phóng theo.

Trong môi trường tăm tối, nhờ có ảnh kiếm thuật hỗ trợ, tốc độ của hắn không hề thua kém một Luan đang bị thương.

Để cản bước đối phương, Louis liên tục vung thanh trường kiếm trong tay. Từng lưỡi đao ma pháp vô hình nấp trong bóng tối chém về phía Luan ở những góc độ cực kỳ hiểm hóc.

Keng! Keng! ——

Luan cầm đoản đao, chật vật đỡ lấy những nhát chém vô hình kia, trong đầu chỉ có một ý nghĩ là bỏ chạy.

Gã giơ tay, triệu hồi ra những sợi dây thừng bện từ bóng tối. Chúng lao đến quấn lấy Louis như bầy rắn độc, nhưng lại bị hắn - người đang bật tư duy siêu tốc - né tránh từng cái một.

Giữa lúc Louis và Luan kẻ đuổi người chạy, không ngừng giao tranh, một giọng nói đột nhiên vang lên từ cách đó không xa.

"Luan, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Nghe thấy giọng nói này, nét mặt Luan bỗng khựng lại. Gã ngoắt đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Chẳng biết từ lúc nào, ở đó đã có một thiếu niên lặng lẽ đứng nhìn. Hắn trông rất đẹp trai, nét mặt ôn hòa, khí chất tựa như một mặt trời nhỏ chiếu sáng những người xung quanh.

"Hiren?"

Luan đã quá quen thuộc với gương mặt này.

Đó là gương mặt của dũng giả thứ tư, kẻ vẫn có thể ôm trọng thương trốn thoát dù đã hứng trọn đòn ám sát dốc toàn lực của gã.

Chẳng lẽ dũng giả thứ tư vẫn còn sống? Tinh thần Luan gần như hoảng loạn.

Tự tay chém giết một dũng giả vốn đã khiến gã phải gánh áp lực cực lớn, nếu giết không thành, áp lực đó sẽ chỉ càng kinh khủng hơn.

Nhưng vị dũng giả thứ tư này không hề cho gã nhiều thời gian để phản ứng. Hắn giậm mạnh chân, dùng sức bật kinh người phóng vọt tới, lao thẳng vào Luan.

Đang trên đà lao tới, hắn rút phăng thanh kiếm bên hông, vung một đường kiếm lạnh lẽo chém mạnh về phía Luan.

Keng! ——

Lại một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Luan dù sao cũng là một sát thủ dày dạn kinh nghiệm, lúc này đã kịp thời phản ứng.

"Mày không phải hắn, mày chỉ là một cái xác bị tử linh pháp sư điều khiển mà thôi!"

Luan hừ lạnh.

Nụ cười trên mặt Hiren vẫn ôn hòa như cũ:

"Tuy không phải, nhưng chẳng phải mày vẫn bị lừa một vố sao?"

Lời còn chưa dứt, một cái đầu lơ lửng giữa không trung đột nhiên lao ra từ phía sau Hiren, há to mồm cắn thẳng về phía Luan.

Phản ứng của gã sát thủ vẫn nhanh như chớp, gã vung đao chém thẳng vào miệng cái đầu kia, dường như muốn bổ đôi nó ra.

Nhưng một chuyện nằm ngoài dự liệu của Luan đã xảy ra! Thanh đoản đao ám sát được đặt làm với giá cắt cổ của gã vậy mà lại kẹt cứng trong miệng cái đầu kia!

Gã chưa kịp rút đao, cái miệng đã ngậm phập lại, hàm răng trắng hếu va chạm mạnh với thanh đoản đao đen kịt.

Chỉ nghe "rắc" một tiếng, thanh đoản đao bị cắn đứt lìa làm ba khúc.

Đến lúc này, gã mới nhìn rõ diện mạo thật sự của cái đầu kia.

"Tước sĩ Caleno?!"

Không còn đoản đao cản trở, cái đầu liền lao đi như một quả đại bác, đâm sầm vào cổ Luan rồi cắn phập xuống.

Máu tươi bắn tung tóe, Luan đau đớn gầm lên. Cú cắn này đã xuyên thủng động mạch cổ của gã, lại thêm một vết thương chí mạng nữa.

Gã luống cuống định dùng lại chiêu cũ, triệu hồi những sợi tơ bóng tối để bịt vết thương ở cổ, nhưng đã quá muộn.Bóng Louis đã xuất hiện ngay phía sau gã, ánh mắt lạnh lẽo, trường kiếm trong tay không chút do dự chém ngang.

Nhát kiếm này chém thẳng vào đầu Luan.

Lưỡi kiếm ma pháp sắc bén lướt qua, hất tung cả mảnh xương sọ lẫn một nửa bộ não của Luan ra ngoài.

Cơ thể gã lập tức mất hết sức lực, quyền kiểm soát bóng tối cũng tan biến, mềm nhũn ngã gục xuống.

"Lần này tao nhắm ngay đầu rồi nhé."

Louis nhẹ nhàng đáp xuống đất, vẩy sạch vết máu trên lưỡi kiếm rồi tra vào bao.

Cuối cùng Luan vẫn không thể chạy thoát. Dù vậy, Louis cũng tự hiểu, nếu chỉ dựa vào sức mình để truy đuổi thì chưa chắc đã giữ chân được gã.

Mọi chuyện suôn sẻ thế này đều nhờ Nora ra tay giúp sức.

Cô nàng vừa dùng đầu của tước sĩ Caleno luyện thành vong linh đầu bay để kiềm chế kẻ địch, lại vừa lôi cả thi thể của dũng giả thứ tư Hiren ra để làm dao động tâm trí Luan.

Nếu không có mấy chiêu này, tốc độ bỏ trốn của Luan chắc chắn sẽ không chậm lại.

Louis quay sang nhìn Nora, định mở lời cảm ơn cô nàng tử linh pháp sư một câu.

Nhưng đúng lúc này, hắn chợt nhận ra điều gì đó, vội vàng ngoái lại nhìn thi thể Hiren vẫn đang đứng sừng sững bên cạnh.

Khoan đã, thi thể Hiren?

Chẳng phải đã thống nhất là sẽ đem chôn cất cậu ta rồi sao?

Quả nhiên, đừng bao giờ tin lời mấy kẻ làm tử linh pháp sư!

Hắn còn để ý thấy một chiếc vali da cỡ lớn bị Nora vứt lăn lóc sang một bên. Đó rõ ràng là chiếc vali hắn từng thấy trong chuyến đi đến thành Phong Linh lần trước.

Hóa ra "mấy món đồ chơi nhỏ" cất trong vali chính là thi thể dũng giả đấy à!

Sắc mặt Louis tối sầm lại:

"Nora, cô..."

"Khụ khụ."

Nora tự biết mình đuối lý, đành ho khan mấy tiếng để che giấu sự lúng túng, giọng điệu thiếu tự tin hẳn:

"Tôi thấy cứ thế đem chôn thi thể Hiren thì hơi thiếu tôn trọng anh ấy, cho nên dạo gần đây tôi vẫn luôn dùng bí thuật của tử linh pháp sư để tu bổ lại..."

"Đợi đến khi anh ấy trông sống động như thật rồi mới chôn... có được không?"

Louis không nói lời nào, chỉ dùng đôi mắt sau lớp kính mặt nạ chằm chằm nhìn Nora.

Cô nàng tử linh pháp sư chột dạ quay đầu đi chỗ khác:

"Về sẽ chôn ngay, về chôn ngay là được chứ gì."

Lúc này Louis mới hài lòng gật đầu.

Khi mọi chuyện đã êm xuôi đâu vào đấy, Louis mới phát hiện ra phía trên cống ngầm thực chất vẫn luôn vang lên những tiếng rung chấn.

Dường như trong lúc họ chiến đấu với Luan, trên tường thành phía Bắc cũng đang nổ ra một trận kịch chiến. Xét theo cảm giác rung chấn quen thuộc này, chắc chắn là người phụ nữ mặc giáp đen - dũng giả Molly lại tới nữa rồi.

Nhưng trận chiến ở cấp độ đó rõ ràng không phải chuyện hắn có thể xen vào.

Cứ thu dọn chiến lợi phẩm trước đã rồi tính sau.

Hắn mang theo tâm trạng kích động, nhanh chóng lao tới trước cái xác khuyết mất nửa cái đầu của Luan.

Nhặt mảnh xương sọ của gã lắp lại cho ngay ngắn, Louis đặt tay lên thi thể Luan, âm thanh thông báo từ "bàn tay vàng" cũng theo đó vang lên.

【Bạn đã nhặt thuộc tính thi thể 'Thích khách cấp 1': +0.2 điểm Siêu phàm (Đã đạt giới hạn), +7 điểm Linh hoạt, +8 điểm Tập trung, +2 điểm Cảm ứng, +1 điểm Sức mạnh, +1 điểm Thể lực】

【Nhận được nghề nghiệp sinh hoạt: Lễ nghi LV2】

【Nhận được thiên phú chức nghiệp: Ám ảnh chi phối】

【Nhận được kỹ năng cấp 1: Bộc huyết chi thứ, Mặt nạ bình phàm, Ám ảnh thân hòa】

【Nhận được kỹ năng cấp 0: Ám sát thuật cơ bản, U duệ bộ pháp...】

Chuỗi âm thanh thông báo vang lên liên hồi khiến tai Louis như muốn ù đi.

Lúc này, hắn chỉ có thể chắc chắn một điều.Trúng đậm rồi!

Chưa nói đến thiên phú và kỹ năng, chỉ riêng mặt thuộc tính cơ bản thôi đã là một mẻ thu hoạch lớn chưa từng có.

8 điểm lực tập trung, 7 điểm linh xảo, cứ thế rớt ra luôn à?

Nếu không phải tự mình cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của cơ thể, hắn suýt nữa đã tưởng mình nghe nhầm.

Hiện tại, hai chỉ số linh xảo và lực tập trung của hắn đều đã chạm mốc 20 điểm, tức là giới hạn của chức nghiệp giả cấp 1. Độ thích ứng ma lực cũng vậy.

Ngoài ra, các điểm bền bỉ, sức mạnh, trí lực và cảm ứng của hắn cũng đều đạt mốc 15.

Bốn chỉ số này rõ ràng là thuộc tính phụ của thích khách.

Ngoại trừ điểm trí lực vốn đã là 15, ba thuộc tính còn lại đều nhờ "sờ" xác Luan mà bù đắp cho đủ 15 điểm.

Không hề khoa trương khi nói rằng, hắn đã kế thừa hoàn hảo bảng thuộc tính của Luan. Hiện tại, hắn chuẩn chỉnh là một thích khách cấp 1 bốn sao!

Từ không sao nhảy vọt lên thẳng bốn sao!

Sau khi thỏa mãn thích ứng xong những thay đổi về thuộc tính cơ bản của bản thân, Louis mới bắt đầu kiểm tra các chiến lợi phẩm khác.

Trong đó, thiên phú chức nghiệp và kỹ năng hiển nhiên là quan trọng nhất.

Nhưng trước đó, hắn lại chú ý tới nghề nghiệp sinh hoạt vừa nhận được: "Lễ nghi LV2".

Rõ ràng là một thích khách, vậy mà lại khổ công đi học lễ nghi của giới thượng lưu, điều này khiến Louis cảm thấy khá kỳ quặc.

Gã này đúng là một lòng một dạ muốn trèo cao mà.