Dưới sự dẫn dắt của tên cầm đầu, gã cùng hai tên đàn em lăm lăm hung khí sắc bén lao thẳng về phía Louis.
Nói thật, khi bị ba kẻ địch đồng thời hội đồng, Louis cũng hơi căng thẳng, suýt chút nữa đã bật ngay kỹ năng "nhục thể cường hóa".
Dù sao thì hảo hán cũng ngán đánh hội đồng mà.
Nhưng đến khi bọn chúng thực sự lao tới, Louis mới nhận ra mình đã lo xa. Hắn nhìn rõ mồn một từng cử động của cả ba, cơ thể cũng dư sức phản ứng kịp.
Hiện tại, ngoại trừ điểm tín ngưỡng bằng 0, các điểm năng lực khác của hắn đều đã đạt mức 6 hoặc 7.
Một chỉ số đơn lẻ vượt qua người trưởng thành bình thường thì chẳng có gì to tát.
Nhưng cảm quan nhạy bén hơn người, độ linh hoạt vượt trội, khả năng tập trung cao độ, cùng sức mạnh áp đảo...
Chỗ này nhanh hơn một nhịp, chỗ kia nhạy hơn một chút, cộng dồn lại liền tạo ra sự biến đổi về chất, kiểu như một cộng một lớn hơn hai vậy.
Và kết quả của sự biến đổi đó chính là...
Louis chỉ hơi nghiêng người né con dao găm của tên cầm đầu đâm tới, ngay lập tức nện thẳng một đấm vào mặt gã.
Rắc——
Tiếng xương gãy vang lên giòn giã, cả khuôn mặt tên cầm đầu lõm sâu vào trong, cơ thể văng ngược ra sau như một cái bao tải rách sũng nước.
Cùng lúc đó, con dao ở tay kia của Louis cũng điệu nghệ cứa ngang cổ một tên đàn em.
Cuối cùng, hắn bồi thêm một cú đá, đạp văng tên còn lại làm gã hộc máu, bay ngược ra sau.
Chưa đầy một giây, ba tên thành viên bang Hắc Hạt dày dạn kinh nghiệm đánh lộn đường phố kẻ thì chết, kẻ thì nằm la liệt, còn bản thân Louis đến vạt áo cũng chẳng dính chút bụi nào.
Hắn bồi thêm một dao kết liễu tên vừa bị đá văng trước, sau đó mới thong thả bước về phía tên cầm đầu đang bị lõm cả mặt.
"Em... em xin đền tiền, cầu xin đại ca tha cho thằng em này một con đường sống."
Tên cầm đầu cố mở to đôi mắt sưng húp, nước mắt nước mũi giàn giụa, không chút do dự quỳ rạp xuống đất xin Louis tha mạng.
Louis nhìn vẻ mặt chân thành của gã, im lặng ba giây rồi mới từ tốn đáp:
"Mày chết rồi thì tiền vẫn là của tao mà, đúng không?"
Tên cầm đầu: "..."
Ánh thép lạnh lẽo lóe lên, tên cầm đầu cũng ôm cổ ngã gục.
Con hẻm nhỏ lại chìm vào im phăng phắc.
Đợi đến khi máu của ba cái xác chảy cạn, hoàn toàn tắt thở, Louis mới bắt đầu lục xác.
Không chỉ là nhặt thuộc tính, mà còn là lục soát đồ trên người theo đúng nghĩa đen.
【Bạn đã nhặt thuộc tính từ xác của "thành viên bang Hắc Hạt"...】
Bàn tay vàng liên tiếp vang lên ba tiếng thông báo.
Louis nhẩm tính, hắn thu hoạch được tổng cộng 1.1 điểm siêu phàm từ ba cái xác, cùng một mớ điểm độ thuần thục của các nghề nghiệp sinh hoạt, đồng thời mở khóa thêm nghề sinh hoạt mới là "nấu ăn".
Đáng nói là, kỹ năng "nấu ăn" này được nhặt từ chính tên cầm đầu, đã thế vừa mở khóa đã có sẵn 5 điểm độ thuần thục.
Một tên cặn bã chuyên ức hiếp dân lành, sau lưng lại là một tay đầu bếp cừ khôi, độ tương phản này cũng gắt thật đấy.
Nhờ vậy, giới hạn thanh năng lượng của Louis cũng chính thức vượt qua mốc sáu điểm.
Ngoài ra, Louis còn vét được tổng cộng chín đồng bạc và hai trăm ba mươi sáu đồng xu đồng.
Dù biết rõ giá trị của chút tiền lẻ này thua xa lợi ích từ việc nhặt thuộc tính, nhưng tiếng leng keng chân thực của những đồng tiền va vào nhau trong túi vẫn khiến Louis say sưa tận hưởng.
Giết người phóng hỏa đai vàng đeo, cổ nhân nói cấm có sai bao giờ.Còn chuyện có thấy khó chịu trong lần đầu giết người hay không á?
Quanh quẩn dưới cống ngầm chất đầy xác chết thối rữa suốt bao nhiêu ngày qua, Louis đã hoàn toàn miễn dịch với người chết rồi.
Dưới cống đã nhiều xác chết như thế, giờ thêm vài tên cặn bã nữa thì có sao đâu?
Cất kỹ túi tiền căng phồng vào người, Louis mới đưa mắt nhìn Dana đang đứng ngây ra như phỗng.
"Louis, cậu trở nên... mạnh thế này từ lúc nào vậy?"
Louis khiêm tốn đáp: "Tất cả là nhờ tôi ngày ngày nỗ lực rèn luyện gian khổ, cộng thêm một chút xíu thiên phú cỏn con không đáng nhắc tới thôi."
Dana đờ đẫn gật đầu, vẻ khó tin trong mắt vẫn chưa tan đi.
Cô nhớ hồi thương hội của gia đình còn làm ăn phát đạt, Louis chỉ là một cậu học việc yếu ớt trói gà không chặt. Mới chưa đầy hai tháng trôi qua, sao cậu ấy lại thay đổi chóng mặt đến thế?
Nhớ lại mấy lời khuyên Louis bỏ nghề mạo hiểm giả vài ngày trước, mặt thiếu nữ tóc xanh bỗng nóng ran.
Cố nén mớ suy nghĩ ngổn ngang trong lòng, Dana mím bờ môi khô khốc, chân thành nói:
"Louis, cảm ơn cậu đã cứu mạng tôi. Tôi... sau này nhất định tôi sẽ báo đáp cậu đàng hoàng."
"Còn cả khoản tiền tuất của cha mẹ cậu nữa, sau này tôi chắc chắn sẽ kiếm đủ để trả, xin cậu cho tôi thêm chút thời gian nhé."
Louis bước đến trước mặt Dana, nhìn cô gái đang cúi gằm mặt, lờ mờ nhận ra vẻ bướng bỉnh toát lên từ thần thái của cô.
Hắn đưa tay về phía thiếu nữ tóc xanh, ôn tồn bảo:
"Mấy chuyện đó tính sau đi, tôi nghĩ cậu nên lo dưỡng thương cho khỏe trước đã."
"Đi thôi, tôi đưa cậu đi mua thuốc rồi về nhà tôi. Nếu cậu muốn, cậu có thể kể cho tôi nghe rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cậu."
Dana: "..."
Thiếu nữ tóc xanh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh lục u ám dần ánh lên những tia sáng.
Rồi một màn sương mờ giăng đầy trong đáy mắt cô, ngưng tụ thành những giọt lệ to tướng lã chã lăn dài nơi khóe mi.
Bờ môi khô nứt rớm máu của cô hé mở, bật ra những tiếng nấc nghẹn ngào không sao kiềm chế nổi.
Đúng lúc này, bầu trời âm u bắt đầu trút xuống những hạt mưa rả rích. Hòa trong tiếng mưa rơi lộp bộp, tiếng khóc của thiếu nữ ngày một lớn hơn, vang vọng hơn, như thể muốn trút sạch mọi uất ức từng phải chịu đựng trong đời ra ngoài cùng một lúc.
Louis hơi cạn lời.
Sao tự dưng lại khóc thế này.
Mình lỡ mồm nói câu gì làm con gái nhà người ta phát khóc à?
Hắn vốn chẳng biết dỗ dành người khác, lại càng mù tịt khoản dỗ dành con gái cùng tuổi, thế nên chỉ đành mặc kệ đối phương khóc lóc ầm ĩ, còn mình thì lẳng lặng kéo bốn cái xác nhét xuống cống ngầm trong hẻm.
Đúng vậy, ngay từ giây phút bước chân vào hẻm, hắn đã tia ngay vị trí nắp cống và vạch sẵn một kế hoạch phi tang xác cực kỳ chu toàn rồi.
Thế này mới gọi là chuyên nghiệp chứ.
Dù dưới cống ngầm chất đầy xác chết, nhưng trên danh nghĩa, vương quốc này vẫn là một xã hội văn minh.
Nếu để cảnh sát tuần tra hay quan trị an bắt gặp cảnh giết người, hắn sẽ rước vào thân rắc rối không nhỏ đâu.
May mà mấy gã hắn vừa giết vốn là người của băng đảng xã hội đen, bản thân bọn chúng đã ôm một đống nợ máu, có chết cũng chẳng ma nào thèm báo án hay truy cứu.
Chỉ cần không bị tóm quả tang tại trận, dọn dẹp sạch sẽ hiện trường thì coi như êm chuyện.
Nước mưa xối qua một cái, mọi bằng chứng đều bốc hơi sạch sẽ.
Chẳng mấy chốc, bốn cái xác cùng dao găm và đồ đạc tùy thân của chúng đều bị quẳng hết xuống cống ngầm.
Có lẽ ngày mai hoặc ngày kia thôi, bốn cái xác lạnh lẽo này sẽ biến thành khoản tiền thưởng nhiệm vụ ấm áp, và hắn cũng có thể danh chính ngôn thuận sở hữu trang bị của bọn chúng.
Thế này là một mũi tên trúng hai đích... à không, phải gọi là trúng ba đích mới đúng.Xử lý xong hiện trường thì Dana cũng đã khóc xong, chỉ thỉnh thoảng nấc lên vài tiếng sụt sùi.
Louis bước tới, cõng thiếu nữ đang đi lại khó khăn lên lưng, hướng thẳng về phía tiệm dược tề.
Hắn nhẩm tính, chín đồng bạc và hơn hai trăm đồng xu đồng này chắc phải bay mất quá nửa vào tiền thuốc men.
Xót tiền thì chắc chắn là xót rồi, nhưng biết làm sao được, đâu thể thấy chết mà không cứu.
Trên đường đi, Dana cũng hoàn toàn mở lòng với Louis, trút hết mọi chuyện cô đã trải qua từ sau khi thương hội phá sản.
Hóa ra, sau khi hội trưởng Hughes được xác nhận đã qua đời, cộng thêm khối tài sản để lại không đủ gạt nợ, mẹ của Dana đã nhanh chóng tái hôn với một người đàn ông giàu có ở thành phố khác.
Bà mẹ này xem ra vẫn còn chút lương tâm, lúc dọn đi cũng mang Dana theo cùng.
Nhưng đến nhà mới, Dana lại phát hiện ánh mắt gã cha dượng nhìn mình rất mờ ám.
Cố nhịn được một thời gian, cho đến khi vô tình bắt quả tang gã lén bỏ thuốc vào thức ăn của mình, cô thực sự không dám ở lại thêm phút nào nữa, vội vàng thu dọn hành lý bỏ trốn về Hắc Nham thành.
Thế nhưng, ngoài bộ trang bị cao cấp mà cha mua cho lúc sinh thời, trên người cô chẳng còn bao nhiêu tiền. Để mưu sinh, cô đành phải chọn con đường làm mạo hiểm giả.
Cô muốn dựa vào nỗ lực của bản thân để trả sạch số nợ mà cha để lại.
Chỉ tiếc là ngay lần đầu ra quân đã gặp trắc trở.
Sau khi tạm biệt Louis, cô cùng đồng đội ra khỏi thành thực hiện ủy thác, đi đường suốt một ngày trời mới tới đích.
Kẻ địch chỉ là mười mấy con Goblin quèn, vốn dĩ với thực lực của Dana, một mình cô dư sức càn quét toàn bộ.
Nhưng ngay lúc cô xông lên giết địch, lại bất ngờ hứng trọn những mũi tên bắn lén từ sau lưng, rõ ràng là đã được lên kế hoạch từ trước.
Mũi tên thứ nhất cắm phập vào tay phải, khiến thanh kiếm trong tay cô rơi xuống đất. Mũi tên thứ hai găm thẳng vào cổ chân, làm khả năng di chuyển của cô bị hạn chế nghiêm trọng.
Những mũi tên hèn hạ này hiển nhiên là do gã cung thủ trong đội bắn ra.
Lúc này Dana mới vỡ lẽ, các thành viên khác đã sớm thông đồng với nhau, định cướp trắng bộ trang bị cao cấp trên người cô.
Dù sao thì bộ đồ này cũng đáng giá hơn đứt dăm ba đồng tiền thưởng ủy thác lẻ tẻ.
Bị đồng đội đâm sau lưng cộng thêm sự tấn công của lũ Goblin, thực lực của Dana mười phần chỉ còn lại một, đành phải liều mạng tháo chạy. Cô phải trả giá bằng việc bộ giáp da bị cào rách bươm, vết thương càng thêm trầm trọng mới có thể cắt đuôi được đám truy binh.
Những ngày sau đó, cô trốn chui trốn nhủi trong rừng, mãi đến hôm qua mới lê lết được cái thân tàn với vết thương đang ngày một chuyển nặng trở về thành.
Vừa cạn sạch tiền lại vừa suy nhược, cô vô thức lết đến trước cửa ngôi nhà cũ của mình, đứng nhìn từ xa một cái, rồi lặng lẽ rúc vào một góc khuất gió gần đó để tự liếm láp vết thương. Ai ngờ sang ngày hôm sau lại bị người của bang Hắc Hạt nhắm trúng.
Những chuyện xảy ra sau đó, chính là cảnh tượng mà Louis đã chứng kiến.
