"Bằng vài thủ đoạn đặc biệt, chúng tôi đã nắm được tung tích của một con mị ma."
Louis không úp mở mà đi thẳng vào vấn đề:
"Theo những gì chúng tôi biết, con mị ma đó chính là kẻ cầm đầu Ma tộc xâm nhập vào đường hầm dưới tường thành phía bắc. Giết được ả còn quan trọng hơn cả việc tiêu diệt mười con ma vật cấp một."
"Vị trí của ả cách miệng cống xả thải không xa. Thiếu tộc trưởng Đề Già, không biết cô có muốn đi cùng chúng tôi một chuyến không?"
Nghe Louis nói xong, đôi mắt Đề Già khẽ sáng lên.
Thế nhưng, sự khát máu trong ánh mắt cô rõ ràng đã lấn át cả ham muốn lập công.
"Ma tộc à? Tôi chưa giết thử bao giờ, không biết cảm giác lúc ra tay sẽ đặc biệt thế nào nhỉ."
Louis mỉm cười:
"Nói vậy là thiếu tộc trưởng Đề Già đồng ý rồi đúng không?"
Đề Già hỏi: "Bao giờ xuất phát?"
Louis liếc nhìn tình hình bên ngoài miệng cống, đáp:
"Đợi con mị ma đó phát động tấn công rồi hẵng ra tay, bây giờ chưa chắc ả đã vào vị trí đâu."
Cả nhóm cứ thế lặng lẽ chờ đợi.
Trong lúc đó, Louis cũng chốt luôn danh sách những người đi ám sát mị ma.
Đội hình chỉ có ba người: hắn, Đề Già và Dana.
Sở dĩ không mang Meli theo là vì khả năng cơ động của cậu khá kém, phù văn kết giới cũng không thích hợp để dùng trên một chiến trường đòi hỏi phải di chuyển liên tục.
Còn không dẫn Nora theo là vì mục tiêu của cô quá lớn.
Đám binh lính vong linh của cô tuy toàn thân tỏa ra hắc khí, nhưng lại không được triều ma coi là đồng loại, ngược lại còn dễ bị chúng xúm vào tấn công.
Còn nếu không gọi binh lính vong linh ra, bản thân cô sẽ trở thành kẻ kéo chân cả đội ám sát toàn chiến binh này.
Thế nhưng, để Nora ở lại tiếp ứng thì lại chuẩn không cần chỉnh.
Chỉ cần họ kịp thời rút về gần miệng cống, dù lũ ma vật có đuổi theo, hàng tá đạn dược và lựu đạn của Nora cũng sẽ dạy cho chúng biết thế nào là lễ độ.
"Louis, anh cầm lấy cái này đi. Ra chiến trường nhớ chọn cho tôi vài cái xác chất lượng mang về nhé."
Nora đưa túi ma pháp cho Louis, dặn dò bằng cái giọng y hệt như đang nhờ bạn cùng phòng mua hộ một phần bánh mì kẹp thịt hảo hạng vậy.
"Được rồi, biết rồi."
Louis bất lực gật đầu, nhưng cũng không từ chối.
Dù sao hắn cũng tiện đường đi lục đồ trên xác chết, giúp Nora nhặt vài cái xác chất lượng chỉ là chuyện tiện tay.
Ngay sau đó, Nora lại lôi một cái xác từ phía sau ra.
"Tôi tuy không ra chiến trường, nhưng có thể cho hắn đi theo mọi người. Dù thời gian hơi gấp, nhưng tôi vẫn kịp chế ra siêu binh của mình rồi."
Louis nhìn về phía cái xác. Trên trán đối phương chằng chịt những đường khâu, ẩn hiện vết máu đỏ tươi rỉ ra từ các lỗ kim.
Đôi mắt gã vô hồn, ngũ quan bình thường không có gì nổi bật, đây chính là Luan vừa bị Louis chém chết tối qua.
Nora vỗ vỗ vào xác Luan, chép miệng:
"Tiếc là trình độ ma pháp vong linh của tôi chưa đủ sâu, không thể nhét bí điển thích khách đã bị tách ra trở lại vào cơ thể, thành ra tên này không thể sử dụng thiên phú chức giai được nữa."
"Nhưng bù lại, gã cơ bản vẫn phát huy được tám phần sức mạnh lúc còn sống, tôi cũng có thể chia sẻ tầm nhìn với gã."
"Ngoài ra..."
Nói đến đây, Nora khựng lại một chút, phanh chiếc áo khoác da trên người Luan ra.Bên dưới lớp áo khoác là một hàng lựu đạn xếp san sát nhau, chẳng biết Nora kiếm đâu ra người phụ giúp mà làm nhanh thế.
"Ngoài ra, mọi người không cần lo về hỏa lực đâu. Lúc cần thiết, cái xác này có thể tự phát nổ luôn."
"Tôi đã cải tạo cơ thể gã thành một quả bom rồi. Chỉ cần một ý nghĩ, tôi có thể lập tức kích nổ ma lực trong người gã cùng với đống ma tinh tôi nhét vào từ trước."
"Ờ... vất vả cho cô rồi."
Louis cũng không nhịn được mà lùi lại một bước.
Hì hục có một ngày trời mà chế ra được thứ này, đúng là chịu cô luôn đấy.
Cái xác của một kẻ có chức nghiệp cấp một bốn sao, lại còn bị nhét đầy ma tinh mà phát nổ thì chẳng phải chuyện đùa đâu.
Lỡ chẳng may nó nổ tung trong cống ngầm thì cả đám bay màu là cái chắc.
Đám thú nhân nghe tiểu đội Louis nói chuyện thì đã lẳng lặng lùi ra xa từ đời nào.
Cô nàng đội trưởng người mèo vốn đã có thành kiến với Louis, giờ nhìn hắn bằng ánh mắt càng thêm e dè, cứ như đang nhìn một kẻ mang nửa dòng máu Ma tộc vậy.
Đúng lúc này, luồng ánh sáng đỏ chói mắt quen thuộc từ bên ngoài miệng cống xả thải hắt vào, rồi từ từ tan đi.
"Bên trên hình như đánh xong rồi," Đề Già lên tiếng.
Louis gật đầu: "Ừm, tính nhẩm thời gian thì con mị ma kia cũng sắp tấn công rồi đấy."
Quả nhiên, kỹ năng ‘Sát thủ siêu phàm’ do dũng giả Molly tung ra giống hệt tiếng kèn xung trận, từng con ma vật bắt đầu liều mạng chen chúc, lao thẳng vào trong cống ngầm.
"Nora, Meli, cùng các anh em bộ lạc Sương Trảo, chỗ này đành trông cậy vào mọi người nhé."
Louis cất khiên thủy ngân đi, giơ chiếc khiên tròn nhỏ mượn từ một chiến binh thú nhân lên, trịnh trọng nói.
Ngay sau đó, Louis tiên phong lao ra ngoài. Đề Già, Dana và Luan bám sát ngay phía sau.
Vừa lao ra khỏi miệng cống xả thải, một mùi máu tanh nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi Louis.
Hắn đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy la liệt xác ma vật, con thì bị tên bắn xuyên người, con thì bị ma pháp thiêu cháy đen thui.
Thế nhưng, quy mô của triều ma lại không giống như hắn tưởng tượng cho lắm.
Trong hình dung của hắn, lũ ma vật công thành đáng lẽ phải đông nghịt vô biên vô tận, chen chúc nhau tràn lên như thủy triều. Nhưng khi thực sự bước ra chiến trường, Louis mới nhận ra đó chỉ là suy nghĩ rập khuôn của mình.
Thực tế, sau vài ngày chiến đấu ác liệt với Hắc Nham thành, triều ma đã trở nên khá thưa thớt và phân tán.
Chúng dường như được chia thành các "tiểu đội" với quân số khoảng vài nghìn con, mỗi đội chịu trách nhiệm tấn công một đoạn tường thành.
Mỗi khi có ma pháp từ trên tường thành oanh tạc xuống, lũ ma vật sẽ lập tức tản ra tứ phía như bầy cá hoảng loạn, nhằm giảm thiểu tỷ lệ thương vong xuống mức thấp nhất.
Louis ngay lập tức hiểu được ý đồ chỉ huy này của Ma tộc.
Làm vậy không phải vì lượng ma vật trong triều ma không đủ dùng, mà là sợ ma vật tụ tập quá đông sẽ bị các ma pháp diện rộng có uy lực lớn hốt trọn ổ.
Kiểu chiến thuật du kích này có thể bảo toàn lực lượng ở mức tối đa, đồng thời bào mòn thể lực của quân phòng thủ Hắc Nham thành, đúng là bài toán "mưa dầm thấm lâu".
"Kẻ chỉ huy bên Ma tộc cũng thông minh đấy chứ."
"Trước khi khai chiến thì để dũng giả Molly ra tay càn quét, nếu Hắc Nham thành chịu tổn thất nặng nề thì sẽ phát động tổng tấn công. Còn một khi phát hiện Hắc Nham thành vẫn còn dư sức kháng cự, chúng lập tức chuyển sang đánh tiêu hao."
Louis thầm cảm thán trong lòng.
Sau khi quan sát sơ qua toàn cục chiến trường, tâm trí Louis quay trở lại với mục tiêu chính của chuyến đi này.
Lúc này, đang có một nhóm nhỏ Ma tộc trà trộn vào đội quân công thành. Nhìn bề ngoài thì có vẻ như đang đánh thành, nhưng thực chất, chúng đều đang đi vòng qua phía miệng cống xả thải để xâm nhập.Tất cả những chuyện này đương nhiên đều là do con mị ma kia sắp đặt.
Louis cũng cảm nhận rõ ràng, sau khi bước ra chiến trường, sức mạnh cộng thêm từ thiên phú 'Phá quân kiếm hồn' đã đạt đến mức tối đa.
Kẻ địch càng đông, sát thương của hắn càng cao!
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là thời khắc hắn mạnh mẽ nhất!
"Louis, thấy con ếch khổng lồ đó rồi."
Dana chỉ tay về một hướng cách đó không xa.
Một con ếch khổng lồ với lớp da ngụy trang như nham thạch đang nằm đó, trông không có vẻ gì là nguy hiểm hay hiếu chiến.
Và con ếch khổng lồ này chính là nơi ẩn náu của con mị ma dựa theo ký ức từ thực não hầu.
Khoảng cách giữa hai bên chỉ tầm năm trăm mét. Đối với một chức nghiệp giả cấp 1, nếu dốc sức chạy thì chỉ mất vài giây là tới nơi.
