Logo
Chương 2: Nhặt xác dưới cống ngầm, ba đồng tệ một cái

Louis cùng người hàng xóm nhét cái xác xuống một miệng cống, sau đó tiếp tục sải bước đến Thương hội.

Suốt dọc đường, hắn cứ ngẫm nghĩ mãi.

Chẳng bao lâu sau, hắn đã đến trước lối đi dành cho nhân viên của Thương hội.

Chỗ này chật cứng người đến xin việc, ai nấy đều trẻ tuổi giống hắn, thành ra hắn đứng lọt thỏm giữa đám đông, trông chẳng có gì nổi bật.

Đứng nhìn đám đông một chốc, hắn dứt khoát quay lưng bỏ đi, rẽ thẳng vào Hiệp hội mạo hiểm giả cách đó chừng trăm mét.

......

"Anh Louis, đây là huy hiệu mạo hiểm giả của anh. Bây giờ anh có thể đến bảng ủy thác để nhận nhiệm vụ rồi nhé. Chúc anh có một chuyến hành trình thuận lợi."

Cô tiếp tân với vẻ ngoài ngọt ngào cùng mái tóc dài màu đỏ rượu vang mỉm cười, đặt chiếc huy hiệu bằng sắt vào tay Louis.

Louis gật đầu, bước tới trước bảng nhiệm vụ.

Hắc Nham thành còn được mệnh danh là thành phố của dân mạo hiểm. Các chi nhánh của Hiệp hội mạo hiểm giả ở đây nhiều nhan nhản như nhà vệ sinh công cộng. Chi nhánh mà Louis đang đứng không chỉ tiếp đón các mạo hiểm giả, mà còn phục vụ cả rượu ngon và những bữa ăn no nê thịt cá.

Lúc này, khu vực ăn uống của hiệp hội đã kín hơn nửa chỗ. Các mạo hiểm giả với đủ loại dáng vẻ và khí chất đang tụ tập buôn chuyện rôm rả.

Chẳng ai thèm để ý đến sự xuất hiện của một lính mới như Louis, thế nên mấy cái tình tiết "ra oai vả mặt" kinh điển như trong tiểu thuyết đương nhiên cũng chẳng có cơ hội xảy ra.

Đứng lướt bảng ủy thác một lát, mắt Louis chợt sáng lên.

【Ủy thác: Cống ngầm tắc nghẽn (Dài hạn)】

【Mô tả: Mùa mưa khiến hệ thống thoát nước của Hắc Nham thành quá tải, một số đường ống bị tắc nghẽn, nguyên nhân có lẽ liên quan đến những cái xác bị vứt bừa bãi xuống cống.】

【Yêu cầu: Tìm ra những cái xác làm tắc nghẽn cửa thoát nước và đánh dấu vị trí trên bản đồ cống ngầm.】

【Phần thưởng: 3 đồng tệ/xác】

"Quả nhiên, mình nhớ mang máng Hiệp hội mạo hiểm giả có một cái ủy thác dài hạn thế này mà."

Louis thầm mừng rỡ.

Muốn sờ xác nhặt thuộc tính, hắn chỉ việc chui thẳng xuống cống là xong.

Nhưng nếu vừa nhặt được thuộc tính, lại vừa kiếm thêm được tiền thưởng, thế chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao?

Hơn nữa, mấy cái ủy thác cấp thấp kiểu này thường chẳng ma nào thèm nhận. Vào mùa mưa, nước dưới cống chảy cực xiết, chưa kể còn có đám ma vật cỡ nhỏ lẩn trốn, mà tiền thưởng thì lại bèo bọt, tốn công vô ích.

Nhiều hôm hì hục cả ngày trời khéo còn chẳng kiếm nổi mười đồng tệ.

Thà ra bến tàu vác bao tải còn được nhiều tiền hơn.

Hắn cầm tờ đơn đến chỗ tiếp tân đăng ký nhận việc, rồi lấy được đạo cụ làm nhiệm vụ — một tấm bản đồ hệ thống thoát nước ngầm.

Gửi lại áo khoác, Louis bước ra khỏi Hiệp hội mạo hiểm giả, tìm đến một nắp cống gần đó.

Hít sâu một hơi, hắn cạy nắp cống rồi leo xuống.

Vừa chui vào, một thứ mùi hôi thối đặc sệt, pha trộn đủ thứ tạp chất xộc thẳng vào mũi khiến Louis buồn nôn. Mùi thối nồng nặc đến mức như sắp hóa thành thực thể, trong cơn choáng váng, hắn có cảm giác như không khí trước mắt đang bốc lên một làn khói màu vàng khè của xú uế.

Thế giới này mang tiếng là có sức mạnh siêu phàm, nhưng hai chữ "siêu phàm" ấy lại quá đỗi xa vời với người bình thường. Ít nhất thì chắc chắn chẳng có kẻ siêu phàm nào rảnh rỗi đi làm cái nghề thông cống này cả.

Louis nín thở leo tuột xuống đáy, đứng lại trên một gờ đất khô ráo nằm sát rìa cống.

Hắn nhìn vũng nước thối hoắc, đọng lại im lìm tĩnh lặng phía trước, mực nước gần như đã dâng lên sát mép giày. Im lặng một lát, hắn khẽ thở dài rồi lầm lũi bước sâu vào bên trong.Thối một chút thì chịu khó vậy, dù sao vẫn còn hơn là ra ngoài hoang dã liều mạng với Goblin.

Điều duy nhất đáng an ủi là trên vách cống mọc đầy thực vật phát quang. Nhờ ánh sáng xanh nhạt mờ ảo, hắn không đến mức rơi vào cảnh giơ tay không thấy rõ năm ngón.

Men theo đường nước đi thẳng về phía trước, Louis nhanh chóng đến trước một cửa xả bị tắc.

Một cái xác trương phình đang nằm chắn ngang cửa thoát nước. Phía trước nó là một đống rác thải ứ đọng, nào là đồ dùng sinh hoạt vứt đi, nào là xác chó mèo chết.

Louis đi đến tận cùng phần rìa cống khô ráo, cố nhịn mùi hôi thối nồng nặc như muốn hun chết người, rướn tay về phía trước nhưng vẫn không sao chạm tới cái xác đang chìm một nửa dưới nước kia.

Hết cách, hắn đành phải bước một chân xuống dòng nước thải ngập đến bắp chân, lúc này mới chạm được vào cái xác.

Cảm giác trơn tuột, nhầy nhụa dưới lòng bàn chân khiến Louis buồn nôn quặn ruột.

【Phát hiện thuộc tính có thể nhặt, có muốn nhặt không?】

Nhặt!

【Bạn đã nhặt được thuộc tính từ xác của "Mạo hiểm giả nông dân": +1 điểm Thể lực, +1 điểm Canh tác】

【Đã mở khóa kỹ năng Canh tác】

"Lần này tăng điểm Thể lực à?"

Louis cảm nhận được nhịp thở của mình trở nên sâu và đều hơn, sự mệt mỏi trên cơ thể giảm đi đáng kể. Trong đầu hắn cũng tự động xuất hiện thêm rất nhiều kiến thức liên quan đến việc đồng áng.

Thuộc tính kỹ năng sinh hoạt rất dễ hiểu, nó bắt nguồn từ những kỹ năng mà cái xác đó thành thạo khi còn sống.

Cái xác mạo hiểm giả học việc thợ rèn trước đó, chắc chắn đã từng theo nghề rèn một thời gian trước khi đi mạo hiểm. Còn gã mạo hiểm giả nông dân này thì lại rành việc đồng áng.

Nhưng tiêu chuẩn để nhận được điểm chỉ số là gì nhỉ?

Chẳng lẽ là ngẫu nhiên sao?

Mẫu thử quá ít, hệ thống lại chẳng có lấy một tờ hướng dẫn sử dụng. Louis lắc đầu, quyết định tạm thời không nghĩ đến chuyện này nữa.

Hắn dùng bút than đánh dấu vị trí cái xác lên bản đồ. Sau đó, mang theo chút tâm trạng mong đợi, hắn sờ soạng trên người cái xác và mò được một con dao găm rẻ tiền đã rỉ sét loang lổ.

Đại loại giống hệt mấy món vũ khí rác rưởi mà đám quái khô lâu tép riu hay xài trong game.

Dù là món hàng rẻ tiền đến mức cửa hàng vũ khí cũng chẳng thèm thu mua, nhưng Louis vẫn rất vui vẻ.

Đồ nhặt free lúc nào cũng khiến người ta khoái chí.

Hắn cất con dao găm đi, rút cái chân đang ngập trong nước thải lên rồi tiếp tục xuất phát.

Lang thang trong hệ thống cống ngầm chằng chịt như mạng lưới mao mạch, Louis không biết mình đã đi bao lâu. Bất tri bất giác, hắn bước vào một khu vực thưa thớt thực vật phát quang.

Đoạn cống này đã đọng nước từ lâu, nếu không có gì bất ngờ thì cửa thoát nước phía trước chắc chắn bị tắc.

"Chít chít chít..."

Tiếng kêu khe khẽ của loài gặm nhấm khiến Louis lập tức cảnh giác. Hắn vội vàng khom người xuống, nắm chặt con dao găm, cẩn thận quan sát về hướng phát ra âm thanh.

Dưới ánh sáng xanh nhạt mờ ảo, một bóng đen dài khoảng hơn một mét tính cả đầu lẫn đuôi đang nằm sấp bên cạnh cửa thoát nước lọt vào tầm mắt Louis.

Đó là một con chuột to đến mức vô lý. Lúc này nó đang giẫm lên một vật thể cứng nào đó dưới lòng cống, cúi đầu gặm nhấm thứ gì đó.

Louis lặng lẽ tiếp cận. Sau khi nhìn rõ hành động của con chuột, một cơn ớn lạnh pha lẫn ghê tởm tột cùng lập tức trào dâng trong lòng hắn.

Đầu của con chuột kia cứ liên tục rúc ra rúc vào khoang bụng của một cái xác. Mỗi lần rụt đầu ra, nó lại lôi theo một mớ thịt thối rữa trắng bệch.

Đôi mắt thỉnh thoảng chớp nháy của nó lóe lên thứ ánh sáng đỏ ngầu.

Chỉ trong nháy mắt, Louis đã xác định được danh tính của thứ này — một loại ma vật cỡ nhỏ có tên là chuột xám thối rữa. Trong cuốn bách khoa toàn thư về ma vật của Hiệp hội mạo hiểm giả, mức độ nguy hiểm của nó còn thấp hơn Goblin một bậc.Loài này sống nhan nhản dưới cống ngầm của các thành phố con người, thường xuyên chui lên ăn vụng lương thực dự trữ của người dân, thậm chí từng có ghi chép về việc chúng ăn thịt cả trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ.

Tuy chuột xám thối rữa là loài ma vật hoạt động đơn độc và không khôn ranh như Goblin, nhưng cũng tuyệt đối không thể coi thường.

Răng của nó chứa đầy mầm bệnh và độc tố, chỉ cần bị cắn một cái, Louis e rằng sẽ nối gót mấy vị mạo hiểm giả đi trước.

Louis đứng cách đó không xa, chần chừ không biết có nên lao tới xử lý con chuột xám thối rữa kia hay không.

Cuối cùng, hắn quyết định mạo hiểm một phen.

Với loại ma vật chạy tán loạn khắp cống ngầm như chuột xám thối rữa, sớm muộn gì hắn cũng phải đối mặt.

Hơn nữa, ngoài mục đích đi nhặt xác, chuyến mạo hiểm lần này hắn còn muốn làm một thử nghiệm.

Thử xem ma vật bị giết có rớt ra thuộc tính hay không.