Logo
Chương 27: Miếng thịt giẫm lên xác dũng giả ngon thật đấy!

Ban đầu, Louis vẫn còn thắc mắc không biết phải dung hợp bí điển dũng giả như thế nào, và điều kiện để dung hợp là gì.

Chẳng lẽ phải đợi đến khi tất cả các chỉ số năng lực đều đạt mức tối đa mới dung hợp được sao?

Nhưng khi dồn toàn bộ tâm trí vào viên đá quý màu đỏ, trong lòng hắn chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Louis rút kiếm, khẽ rạch một đường vào lòng bàn tay, máu tươi đỏ thẫm ứa ra. Môi trường xung quanh tuy tồi tệ, nhưng dù sao hắn cũng có kỹ năng bị động "sinh vật cống ngầm", chẳng sợ nhiễm trùng.

Máu tươi vừa chạm vào bí điển dũng giả, ngay giây tiếp theo, viên đá quý này như sống lại, hóa thành một luồng sáng đỏ men theo vết thương chui tọt vào cơ thể Louis.

Luồng sáng đỏ nửa thực nửa ảo ấy chạy thẳng lên trên, cho đến khi chìm hẳn vào tim hắn mới chịu dừng lại.

Ngay sau đó, Louis cảm nhận được bí điển dũng giả đang liên tục truyền tải thông tin vào đầu mình.

Bất kể là chủng tộc nào, nói ngôn ngữ gì, đều có thể hiểu được trọn vẹn và rõ ràng ý nghĩa của những thông tin ấy.

Hắn xâu chuỗi lại những thông tin này một chút.

Hiểu đơn giản thì, Louis đã được bí điển công nhận, nhưng vẫn chưa đạt đủ yêu cầu chuyển chức.

Muốn thực sự chuyển chức thành dũng giả, trước tiên phải có ít nhất năm chỉ số năng lực đạt 10 điểm.

Hơn nữa... còn phải hoàn thành đại nghiệp cứu mạng một ngàn người.

Chỉ khi chuyển chức xong, hắn mới thực sự mở khóa được các loại năng lực đặc thù của dũng giả.

Yêu cầu có năm chỉ số năng lực đạt 10 điểm thì Louis có thể hiểu được.

Dù sao theo hắn biết, các chức nghiệp khởi đầu xịn nhất thường cũng chỉ có bốn thuộc tính chính.

So ra thì, chức nghiệp dũng giả có toàn bộ thuộc tính đều là thuộc tính chính, yêu cầu chuyển chức chỉ cần đạt tối đa năm chỉ số năng lực bất kỳ cũng không tính là quá đáng.

Nhưng cái đại nghiệp cứu một ngàn người này thì hơi bị khó đỡ.

Bản thân mình còn là một thằng nhóc khố rách áo ôm ở khu ổ chuột, đi đâu ra một ngàn người để cứu bây giờ?

Hắn còn đang chờ người khác tới cứu đây này, ví dụ như có loli giàu có nào đó nổi lòng từ bi, quăng cho hắn vài chục hay cả trăm đồng tiền vàng chẳng hạn.

Mình chỉ ham hố sức mạnh của dũng giả thôi, chứ đâu có muốn gánh vác trách nhiệm của dũng giả đâu!

Cho hỏi bí điển dũng giả dung hợp xong rồi có cho trả hàng không vậy?

Cái gì? Trả được á? Đợi mình ra nông nỗi như dũng giả đời trước thì mới được trả á?

Thế thì thôi bỏ đi.

Louis điên cuồng chửi thầm trong lòng.

Mà thật ra, cho dù có được trả hàng vô điều kiện đi chăng nữa, chắc mẩm hắn cũng chẳng nỡ.

Thực ra trước khi dung hợp bí điển dũng giả, hắn đã lờ mờ nhận ra rằng, sức mạnh và trách nhiệm là hai thứ không thể tách rời.

Bác Ben ở trên trời có câu nói rất hay: Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao.

Louis không muốn làm một anh hùng bán mạng đến mức bỏ bê cả gia đình, nhưng nếu chỉ là giúp đỡ người khác trong khả năng cho phép, hoặc việc giúp người cũng mang lại lợi ích cho bản thân thì hắn vẫn rất sẵn lòng.

Điển hình như cái yêu cầu chuyển chức mà hắn đang phải đối mặt đây.

Hắn lại nghiên cứu kỹ thông tin mà bí điển đưa ra, phát hiện đại nghiệp cứu một ngàn người này không nhất thiết phải đi cứu từng người một, mà có thể cứu theo từng nhóm.

Ví dụ như có một ngôi làng bị ma vật quấy nhiễu, có dân làng bị ma vật cắn trọng thương hay thậm chí là giết chết. Lúc này, nếu hắn ra tay tiêu diệt ma vật thì cũng tương đương với việc cứu cả một làng.

Một ngôi làng ít nhất cũng phải có vài chục đến cả trăm người, làng lớn hơn chút thậm chí có thể lên tới bốn, năm trăm người.Tính ra, độ khó của cái đại nghiệp cứu sống một ngàn người này cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Khoan đã, tiêu diệt ma vật, cứu giúp dân làng... Kịch bản này sao giống mấy cái nhiệm vụ ủy thác trong Hiệp hội mạo hiểm giả thế nhỉ? Thảo nào cứ thấy quen quen."

Louis chợt nhận ra một điểm mù.

Hơn nữa, mấy chuyện cứu giúp thôn làng kiểu này bắt buộc phải ra khỏi thành mới làm được.

Ở một pháo đài biên giới như Hắc Nham thành, cho dù có ma vật hung hãn trà trộn vào thì đội tuần tra và đoàn dân binh cũng tự giải quyết được, làm gì có đất cho hắn thể hiện.

"Haizz, vốn định cứ lăn lộn dưới cống ngầm cho đến khi thành chức nghiệp giả, sau đó tìm một công việc nhàn hạ, làm một lão gia quý tộc ra oai hưởng phước cơ mà, sao cuối cùng vẫn phải vác xác ra khỏi thành mạo hiểm thế này?"

Tâm trạng của Louis bỗng chốc tụt hẳn.

Tất cả là tại mình quá tham.

Y hệt như mấy cậu sinh viên đi mua máy tính, ban đầu chỉ định mua cái laptop tầm mười triệu dùng tạm, kết quả cứ ngồi so sánh cấu hình, áp mã giảm giá, tính toán hiệu năng, càng so càng thấy muốn mua đồ xịn, cuối cùng chốt hạ quẹt thẻ hai ba mươi triệu rước luôn con máy cấu hình khủng về.

Ngay từ đầu hắn đâu có định trở nên mạnh mẽ đến mức này.

Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, đành ra khỏi thành xem thử vậy.

Dù sao bản thân hắn giờ cũng đã khác xưa, dưới cấp bậc chức nghiệp giả, tuyệt đại đa số mạo hiểm giả đều chẳng bằng hắn.

Chỉ cần cẩn thận một chút, nhận mấy cái ủy thác đơn giản, hễ thấy biến là chạy ngay, kiểu gì cũng an toàn trở về.

Đương nhiên còn một điều quan trọng nhất nữa, đó là phải chọn được vài đồng đội đáng tin cậy.

Lỡ vớ phải đám đồng đội chuyên hố người như đội của Dana, thì dù có lật kèo giết ngược được, cái cảnh đi cùng mà lúc nào cũng nơm nớp đề phòng cũng đủ mệt mỏi chết đi được.

"Nhắc đến đồng đội, bên cạnh mình đang có sẵn hai người đây thây."

Trong lòng Louis chợt nảy ra một ý.

Hai đồng đội có sẵn mà hắn nghĩ tới, hiển nhiên là Dana và Nora.

Thực lực của Nora rất mạnh, hai bên cũng đã hợp tác hai lần, ít nhiều có cơ sở tin tưởng lẫn nhau. Còn Dana lại càng khỏi phải bàn, cô là người mà hắn có thể hoàn toàn giao phó tấm lưng.

So với mấy kẻ bèo nước gặp nhau ngoài kia thì ăn đứt.

"Để an toàn, tốt nhất mình cứ đợi Dana dưỡng thương xong xuôi rồi hẵng ra khỏi thành làm nhiệm vụ."

Louis thầm tính toán.

Sau vụ vơ vét tài sản của ba tên học đồ chức nghiệp giả thuộc bang Hắc Hạt, hắn có ngồi chơi xơi nước một hai tháng cũng chẳng sao.

Nhân khoảng thời gian này dọn nhà, cải thiện cuộc sống một chút, đồng thời làm quen với các chỉ số và kỹ năng vừa tăng vọt, tránh để lúc gặp chuyện khẩn cấp lại luống cuống tay chân.

Ngoài ra, Louis còn phải nghĩ cách che giấu chuyện mình đã trở thành dũng giả.

Vết xe đổ của dũng giả thứ tư vẫn còn sờ sờ ngay trước mắt, Louis không muốn bại lộ thân phận quá sớm để rồi đi theo gót vị tiền bối kia đâu.

"Sau này cứ giả vờ đi theo con đường chức nghiệp giả thuẫn vệ vậy, vừa vô hại lại vừa được mọi người săn đón."

"Đợi đến lúc sắp đạt tiêu chuẩn chuyển chức, mình còn phải mua một cuốn bí điển chức nghiệp thuẫn vệ nữa."

Cứ nghĩ đến đây, Louis lại xót hết cả ruột.

Giá của cuốn bí điển chức nghiệp thuẫn vệ đó lên tới tận mười đồng tiền vàng lận.

Nhưng để che giấu thân phận, khoản tiền này không cắn răng chi không được.

Vừa mải mê tính toán đủ thứ chuyện, Louis vừa kéo thi thể dũng giả lên bờ, bản thân cũng lóp ngóp bò lên theo.

Mùi hôi thối của nước cống trên người tạm thời chưa thể rửa sạch ngay được, Louis lau khô người qua loa rồi tròng luôn áo vào.

Đợi rời khỏi cống ngầm xong, phải đến nhà tắm công cộng kỳ cọ một trận cho thật sạch sẽ mới được.Có tiền rồi thì chút chi phí này hắn dư sức lo được.

Mặc quần áo xong xuôi chưa được bao lâu thì Nora cũng tỉnh lại.

Cô vô thức sờ lên cổ, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, dường như đang cố nhớ lại chuyện xảy ra trước khi ngất đi.

"Cô tỉnh rồi à, nếu không sao thì chúng ta đi khỏi đây thôi."

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.

Nora quay đầu lại, thấy Louis cả người vẫn ướt sũng, bốc mùi nước cống nồng nặc.

Nhưng cô không hề tỏ vẻ chê bai mà chỉ ngơ ngác hỏi:

"Tôi nhớ mình bị cái xác dũng giả đánh lén, bị ông ta siết cổ đến ngất đi. Sau đó đã xảy ra chuyện gì thế?"

Louis chỉ tay vào cái xác dũng giả đang nằm một bên, giải thích lại đầu đuôi sự việc.

Đương nhiên, chuyện tìm lại được bí điển dũng giả bị Louis giấu nhẹm đi. Hắn chỉ bảo cuốn sách đã rơi xuống dòng nước thải, không biết bị cuốn trôi đi đâu mất rồi.

Nghe xong toàn bộ câu chuyện, Nora chậm rãi đứng dậy, gật đầu với Louis:

"Cảm ơn anh."

Cô do dự một chút rồi nói tiếp:

"Lúc trước tôi rất đề phòng anh, sợ anh vì hám lợi mà đánh lén tôi. Giờ xem ra là tôi đã nghĩ nhiều rồi, xin lỗi nhé."

Louis rộng lượng xua tay, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời về việc bản thân cũng từng đề phòng cô y như vậy.

Nora lại bước tới trước cái xác dũng giả, hỏi Louis:

"Dũng giả nói muốn thi thể của mình được chôn cất sao?"

Louis gật đầu, khuyên nhủ:

"Tuy hơi tiếc, nhưng tôi nghĩ tốt nhất là nên tôn trọng di nguyện của ông ta. Nếu không, tôi sợ ông ta lại bật xác dậy lần nữa đấy."

Nora im lặng vài giây, sờ lên chiếc cổ hằn đầy vết bầm tím của mình, chậm rãi nói:

"Được, vậy thì chôn cất ông ta. Nhưng trước đó, thù này cũng phải báo cái đã."

Lời còn chưa dứt, cô thiếu nữ mang đôi bốt da nhỏ đột nhiên vung chân phải, đá một cú thật mạnh vào cổ cái xác dũng giả.

Rắc...

Cổ của dũng giả bị vặn ngược một trăm tám mươi độ trông cực kỳ kinh dị, da thịt rách toạc ra, chỉ thiếu chút nữa thôi là có thể cosplay vua Louis XVI rồi.