Logo
Chương 30: Hai thành viên mới gặp mặt!

"Lâu rồi không gặp cậu em Louis. Hôm nay lại đến bán da chuột xám thối rữa hả?"

Vừa thấy Louis bước vào, chủ tiệm đã nhiệt tình chào hỏi.

Ngày thường, hễ săn được chuột xám thối rữa hay mấy loại ma vật nhỏ khác, Louis đều mang những bộ phận có giá trị trên người chúng đến đây đổi tiền, lâu dần hai bên cũng thành khách quen.

Louis mỉm cười với chủ tiệm, lắc đầu đáp:

"Lão Charlie, hôm nay cháu không bán đồ đâu, cháu đến tiêu tiền."

Hắn chỉ tay về phía thiếu nữ tóc xanh lam bên cạnh rồi nói:

"Cháu và bạn sắp nhận ủy thác ra khỏi thành nên muốn sắm ít đồ. Ngân sách có đúng một đồng tiền vàng, lão Charlie xem liệu mà sắp xếp nhé."

"Một đồng tiền vàng cơ á?!"

Lão Charlie lập tức tỏ vẻ kính nể, nhịn không được thốt lên:

"Cậu em Louis, dạo này xông xênh đấy."

Lão đon đả mời hai người vào gian trong, bắt đầu giới thiệu đủ loại trang bị bày la liệt.

Tiệm này tuy chuyên bán đồ cũ, nhưng một số món hàng cao cấp sau khi được tân trang sạch sẽ thì trông chẳng khác gì đồ mới, mã ngoài cực kỳ bắt mắt.

Bên cạnh mỗi món trang bị đều có gắn giá tiền.

Louis lập tức để mắt tới bộ giáp bán thân màu bạc nổi bật nhất trong phòng. Thiết kế tổng thể của nó khá giống giáp tấm phương Tây, chỉ là không có mũ giáp, giáp tay và giáp chân.

Nhìn từ mặt cắt, bộ giáp này vô cùng dày dặn, bét ra cũng phải nặng ba bốn mươi cân, đao kiếm bình thường chém vào chắc chỉ như gãi ngứa.

Trông rất ngầu, cực kỳ đúng với khuôn mẫu của Louis về giáp kỵ sĩ thời Trung cổ.

Nhưng vừa liếc thấy giá bán, Louis lập tức câm nín.

【Giáp kỵ sĩ bạc: 2 đồng vàng 15 đồng bạc】

Xin lỗi, đã làm phiền!

Hắn vội vàng dời mắt khỏi khu vực giáp tấm, chuyển sang nghiên cứu giáp da — giá giáp da dễ thở hơn nhiều, ít nhất đơn vị lớn nhất cũng chỉ là đồng bạc.

Xem một lúc, Louis như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi:

"Lão Charlie, cháu nghe nói thợ rèn cao cấp có thể phù phép cho trang bị, giúp chúng có đủ loại hiệu ứng siêu phàm. Không biết tiệm mình có trang bị phù phép nào không, nếu có thì cho tụi cháu mở mang tầm mắt với."

Lão Charlie nghe vậy thì im lặng một lúc, sau đó mới bất lực nhún vai:

"Cậu em Louis, cậu đề cao lão quá rồi. Lão chỉ là một lão già bán đồ cũ quèn, đào đâu ra cơ hội tiếp xúc với loại trang bị cao cấp đó chứ."

"Đó là hàng xịn chỉ lưu thông giữa các vị nhà nghề nghiệp siêu phàm tôn quý, lão đây đừng nói là bán, ngay cả nhìn thấy cũng chẳng được mấy lần."

Louis tiếc nuối gật đầu.

Sau một hồi so đo tính toán, Louis và Dana chọn được hai bộ giáp da chất lượng khá ổn, một bộ 31 đồng bạc, bộ kia 28 đồng bạc.

Về vũ khí, mỗi người chọn một thanh trường kiếm chất liệu tàm tạm, giá 17 đồng bạc một thanh.

Cộng thêm áo lót mặc kèm giáp da, quần dài dày dặn chống côn trùng cắn, ủng da chống nước, túi da đựng lương khô và hành lý cùng một loạt phụ kiện lỉnh kỉnh khác, tổng chi phí lên tới 90 đồng bạc.

Họ lại ghé qua tiệm thuốc mua một ít thuốc men khẩn cấp, rồi tạt đi mua thêm vài cân lương khô, đồ dùng cắm trại...

Mua sắm xong xuôi, hai người vừa vặn tiêu nhẵn một đồng tiền vàng, lúc này cũng đã đến giữa trưa.

Tầng lớp bình dân vốn không có thói quen ăn trưa, thế nên cả hai chẳng buồn nghỉ ngơi mà đội luôn cái nắng gay gắt đi thẳng đến Hiệp hội mạo hiểm giả.

Vạn sự đã chuẩn bị sẵn sàng, giờ chỉ còn thiếu một nhiệm vụ ủy thác phù hợp nữa thôi.Trên đường đến công hội, Dana không kìm được nhắc tới một chuyện:

"Lạ thật đấy, từ lúc tôi bị thương đến giờ mới qua chừng hai mươi ngày, sao một bang Hắc Hạt to đùng như thế lại đột nhiên sụp đổ nhỉ?"

Louis mặt không đổi sắc, đáp:

"Ừ, lạ thật đấy."

Tin bang Hắc Hạt giải tán đã râm ran từ mười ngày trước.

Sau khi bang chủ và hai gã phó bang chủ đồng loạt bốc hơi, hơn trăm tên đàn em hoàn toàn không giữ nổi địa bàn và cơ ngơi vốn có.

Chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, địa bàn của bang Hắc Hạt không những bị các băng đảng xung quanh xâu xé, mà đám đàn em cũng bị kẻ thù cũ chèn ép đủ đường, cuối cùng đành lủi thủi mạnh ai nấy chạy.

Cuộc chiến giữa các băng đảng thế giới ngầm còn khốc liệt và tàn nhẫn hơn cả dã thú tranh giành lãnh thổ.

Dana đã hồi phục hoàn toàn phong độ nhưng lại mất mục tiêu báo thù, thành ra cứ rảnh rỗi là cô nàng lại càm ràm vài câu.

Vừa đi vừa tán gẫu, hai người đã đến công hội.

Ở góc khu ăn uống của công hội, một thiếu nữ trùm mũ kín đầu đang ngồi lặng lẽ, hai tay ôm ly nước lọc nhâm nhi.

Khung cảnh này khiến Louis nhớ lại y hệt lần đầu tiên chạm mặt cô.

Đó chính là thành viên thứ ba của tiểu đội Louis — Nora.

Hôm qua hắn đã chốt thời gian và địa điểm gặp mặt với cô nàng.

Hắn kéo Dana ngồi xuống đối diện Nora, mỉm cười chào:

"Cô Nora, để cô phải đợi lâu rồi."

"Giới thiệu với cô một chút, đây là Dana Hughes, một kiếm sĩ tập sự có thực lực đáng gờm, cũng là một thành viên trong tiểu đội tạm thời của chúng ta."

Nora ngẩng đầu, dùng đôi mắt khuất sau lớp bóng tối của chiếc mũ trùm liếc nhìn thiếu nữ tóc lam, nhạt giọng bảo:

"Tôi còn tưởng chỉ có hai chúng ta thôi chứ."

Louis vừa định mở miệng giải thích, Dana đã không nhún nhường chút nào mà đốp chát lại ngay:

"Tôi còn không yên tâm để Louis ra ngoài một mình với cô đấy. Nhỡ đâu gặp nguy hiểm lại bị kẻ xấu nào đó đẩy ra làm bia đỡ đạn thì phiền lắm."

Louis: "..."

Buổi gặp mặt đầu tiên giữa hai vị đội viên có vẻ không được êm đẹp cho lắm.

May là so với thái độ xù lông cảnh giác của Dana, Nora lại tỏ ra vô cùng thong dong. Cô khẽ hất cằm:

"Xem ra cô không biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Louis rồi. Nhưng cũng phải thôi, có những chuyện đâu thể để người ngoài xen vào."

Giọng Nora vẫn lạnh tanh như mọi khi, nhưng chẳng biết có phải ảo giác hay không, lúc nói câu này dường như cô nàng đang ngấm ngầm đắc ý.

Dana: "..."

Mặt thiếu nữ tóc lam đỏ bừng lên trông thấy — là bị chọc tức đến đỏ mặt.

Thấy Dana như quả bom sắp bùng nổ đến nơi, Louis vội vàng xoa dịu:

"Hay là chúng ta ra xem ủy thác trước nhé!"

Xin các bà cô tổ đừng có lao vào choảng nhau ngay giữa công hội đấy.

Dù không làm vạ lây người khác, nhưng đập hỏng bàn ghế thì cũng phải đền ốm tiền.

Hai thiếu nữ đang sát khí đằng đằng đồng loạt đứng dậy, tiến về phía bảng ủy thác.

Louis cũng bước tới, lướt mắt qua từng tờ nhiệm vụ một.

Chẳng mấy chốc, hắn đã nhắm được một ủy thác ưng ý về mọi mặt.

【Ủy thác: Lũ Goblin bắt cóc phụ nữ】

【Mô tả ủy thác: Trong khu rừng gần làng Billy mới xuất hiện một bầy Goblin khoảng hai mươi lăm con. Cứ đêm xuống, chúng lại có tổ chức xông vào làng trộm cắp gia súc, thậm chí còn bắt cóc những phụ nữ đi một mình.】

【Yêu cầu ủy thác: Tiêu diệt bầy Goblin】【Phần thưởng ủy thác: 20 đồng bạc, 3 viên ma tinh】

Theo bản đồ, làng Billy nằm cách Hắc Nham thành ba mươi dặm. Đây là một ngôi làng nhỏ với hơn một trăm ba mươi người, dân làng chủ yếu sống bằng nghề trồng trọt và chăn thả gia súc, cuộc sống vốn rất đỗi thanh bình.

Hai mươi lăm con Goblin nghe thì có vẻ nhiều, nhưng thực tế sức chiến đấu của một con đơn lẻ lại khá bình thường.

Người bình thường chỉ cần gan dạ một chút, vớ bừa một món vũ khí dài là có thể dễ dàng hạ gục được chúng.

Thế nhưng trí thông minh của Goblin cũng ngang ngửa một đứa trẻ mười tuổi, một khi tụ tập thành đàn, mức độ nguy hiểm sẽ tăng lên rõ rệt.

Chúng thậm chí còn biết đánh du kích. Dân làng thì chưa từng thấy máu, lại hay lo trước sợ sau, quý trọng mạng sống, đương nhiên là hết cách với lũ quái vật này.

Về phần thưởng ủy thác thì cũng rất khá.

Tiền thưởng thì không nói làm gì, nhưng ma tinh lại là đồ tốt. Nó không chỉ nâng cao độ thích ứng ma lực cho các học đồ nhà nghề nghiệp, mà còn giúp mạo hiểm giả đẩy nhanh tốc độ hồi phục ma lực.

Ngay cả loại ma tinh có nồng độ thấp nhất cũng có giá không hề rẻ, tổng giá trị của ba viên ma tinh này chắc chắn không dưới hai mươi đồng bạc.