Đây là lần đầu tiên Louis rời khỏi Hắc Nham thành.
Dưới sự dẫn đường của Dana, hắn đến cổng thành tập hợp cùng Nora.
Cô nàng tử linh pháp sư vẫn trùm kín chiếc áo choàng đen như thường lệ.
Nhìn hai người đồng đội đã thay trang bị mới, hông đeo kiếm, trông hệt như những mạo hiểm giả lão luyện, cô khẽ gật đầu.
Dana thì vẫn là dáng vẻ thường ngày, nhưng Louis sau khi khoác lên bộ giáp da cùng quần áo mới lại như biến thành một người khác, rũ sạch cái vẻ bần hàn của thằng nhóc khu ổ chuột.
Hơn nữa, đến tận lúc này cô mới để ý, hăm mươi ngày không gặp, vóc dáng Louis có vẻ vạm vỡ hơn hẳn, đường nét khuôn mặt cũng sắc sảo hơn. Hắn còn toát ra vài phần mềm mại đặc trưng của người phương Đông, thậm chí chiều cao cũng nhỉnh hơn trước.
Giờ mà bảo Louis là thiếu gia của một thương hội nào đó, khéo cũng ối người tin.
"Đi thôi."
Nora bình thản lên tiếng, xoay người bước ra ngoài cổng thành.
Đi xuyên qua đoạn tường thành dày gần hai mươi mét, Louis tò mò quan sát dòng người đông đúc qua lại xung quanh.
Hắn thấy những người dân làng gánh gồng rau củ, thú rừng từ ngoài thành hối hả đi vào, cũng thấy những đoàn thương đội dài dằng dặc cùng tiếng chuông la ngựa kêu leng keng.
Tuy nhiên, thành phần ra vào cổng đông nhất vẫn là các mạo hiểm giả.
Có kẻ quần áo rách bươm, tay lăm lăm mỗi khúc gỗ mục vót nhọn, trông chẳng khác gì lũ ăn mày đầu đường xó chợ.
Có nhóm lại tràn trề sức sống, trang bị chỉnh tề, tụ năm tụ ba thành từng tiểu đội, mang theo hoài bão tuổi trẻ hướng về phía trước.
Lại có những cường giả mang khí chất sát phạt, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng cao ngạo, bất khả xâm phạm.
Cả ba kiểu người này đều là mạo hiểm giả, chỉ là thực lực khác nhau nên địa vị xã hội cũng một trời một vực.
Nhìn cảnh này, trong lòng Louis không khỏi cảm thán.
Hơn một tháng trước, hồi mới làm mạo hiểm giả, hắn chắc chắn thuộc nhóm thứ nhất, khởi điểm từ con số âm.
Trải qua những ngày tháng lăn lộn dưới cống ngầm, rốt cuộc hắn cũng lết được từ số âm lên số không, trở thành một mạo hiểm giả thực thụ trong mắt người đời.
Có lẽ cố gắng thêm một thời gian nữa, hắn sẽ chuyển chức thành công, trở thành một nhà nghề nghiệp siêu phàm mang địa vị xã hội vượt trên tất cả thường dân.
Nhìn chung, tiền đồ của nghề mạo hiểm giả cũng khá sáng sủa... với điều kiện là bạn phải có tư chất đỉnh cao, hoặc là có "hack".
Còn người bình thường thì tốt nhất đừng dại mà dây vào, rặt một cái bẫy.
Giữa lúc Louis đang cưỡi ngựa xem hoa, ngắm nhìn muôn mặt đời thường nơi phố thị, tầm mắt hắn đột nhiên lọt vào vài bóng dáng quen thuộc.
Ánh mắt hắn khẽ đanh lại. Sau khi chằm chằm nhìn vào góc nghiêng của mấy người đó chừng một giây, hắn nhanh chóng dời mắt đi, không để đối phương mảy may phát giác.
"Dana, nhìn bên kia kìa."
Louis ghé sát vào thiếu nữ tóc lam, huých nhẹ cùi chỏ, chỉ tay về phía mấy kẻ hắn vừa thấy.
Dana nhìn theo hướng tay hắn, ánh mắt lập tức sa sầm.
"Là bọn chúng..."
Không sai, cái tổ đội trông quen mắt kia chính là những đồng đội cũ của Dana.
Đương nhiên, hiện tại đã thành kẻ thù không đội trời chung.
Lúc này, ngoài bốn gương mặt Louis từng gặp, trong đội còn có thêm một thiếu niên với vẻ mặt ngây thơ, đang vừa đi vừa nói cười vui vẻ với bốn vị tiền bối.
Trang bị trên người thiếu niên này cực kỳ xịn xò. Cậu ta mặc một bộ giáp kiên cố làm từ da của loài ma thú nào đó, các bộ phận như vai, cùi chỏ, cổ tay đều được bọc giáp kim loại bảo vệ.Bên hông cậu ta không chỉ đeo một thanh kiếm, mà phía bên kia còn giắt một cây pháp trượng khảm đá quý màu tím.
Giữa đám đông mạo hiểm giả ăn mặc giản dị, trang bị của thiếu niên này chẳng khác nào một người chơi hệ nạp VIP, đắp full hiệu ứng skin.
Không cần nghĩ cũng biết, thiếu niên này chắc chắn là "Dana phiên bản 2.0", một con cừu béo bị tiểu đội này lừa ra ngoài để chuẩn bị làm thịt.
Đừng nói là tiểu đội bốn người kia, ngay cả Louis khi nhìn thấy cái mỏ vàng di động này cũng nhịn không được muốn sấn tới làm quen.
"Không ngờ tiểu đội Xích Hồ vẫn dám hoạt động ở Hắc Nham thành, tôi cứ tưởng bọn chúng đã chuồn sang thành phố khác từ lâu rồi cơ."
Dana lẩm bẩm, giọng điệu chất chứa oán hận sâu sắc, nhưng đồng thời cũng để lộ ra một tia... phấn khích mà có lẽ chính cô cũng không nhận ra!
Sự phấn khích vì sắp có cơ hội báo thù rửa hận!
"Xem ra đám đồng đội cũ nghĩ cô chết rồi nên mới lơ là như vậy. Dù sao Hiệp hội mạo hiểm giả ở Hắc Nham thành cũng có cả đống chi nhánh, bọn chúng cứ tùy tiện đổi sang chỗ khác là lại như người mới, tha hồ tiếp tục đi lừa đảo."
Louis suy đoán.
Đúng là trùng hợp thật, ngay lần đầu nhận ủy thác ra khỏi thành đã đụng mặt bốn tên cặn bã này giữa biển người mênh mông.
Có lẽ đây chính là duyên phận.
"Muốn trả thù không?"
Louis hỏi.
"Muốn!"
Dana gật đầu không chút do dự.
Cái đạo lý "oan oan tương báo bao giờ mới dứt" không có tác dụng với cô, cứ phải ăn miếng trả miếng, lấy răng đền răng mới hả giận.
Nora lên tiếng: "Hai người đang nói chuyện gì thế?"
Louis kể tóm tắt lại chuyện Dana từng gặp phải cho cô nghe.
Nghe xong, Nora chậm rãi nói:
"Với tôi thì nguyên liệu luyện ma pháp tử linh chẳng bao giờ là đủ, nhân tiện bổ sung một chút cũng tốt."
Nghe vậy, Dana hơi ngạc nhiên liếc nhìn thiếu nữ trùm mũ kín mít kia một cái, nhưng không nói gì mà chỉ khẽ gật đầu.
Bầu không khí trong đội lập tức bớt đi phần gượng gạo.
Với diễn biến bất ngờ này, Louis dĩ nhiên là vô cùng tán thành.
Sờ xác mới là nghề ruột của hắn.
Ngoài hoang dã khó tìm xác chết, vậy thì tự tay tạo ra là được chứ gì.
Còn về rủi ro ư?
Sức chiến đấu của mạo hiểm giả bình thường trước mặt hắn chắc cũng chỉ mạnh hơn con gà được một tẹo, huống hồ bên hắn đang có tận ba cao thủ, rủi ro cơ bản là bằng không.
Đề xuất thay đổi lộ trình được thông qua với số phiếu tuyệt đối, nhóm Louis âm thầm bám theo sau tiểu đội Xích Hồ.
Khả năng ẩn nấp của cả ba đều rất tốt, lại thêm việc đối phương không hề phòng bị, nên toàn bộ thành viên tiểu đội Xích Hồ bao gồm cả cậu thiếu niên kia đều không mảy may phát giác.
Cứ thế bám theo ròng rã hơn một tiếng đồng hồ.
Lúc này đang là cuối hè, mùa mưa đã qua, thời tiết trở nên vô cùng khắc nghiệt, dù mới là buổi sáng nhưng nắng gắt đã khiến người ta phát ngốt.
Cậu thiếu niên kia rõ ràng chưa từng chịu khổ bao giờ, nóng đến mức phải đội cả hành lý lên đầu che nắng.
Thế nhưng cậu ta vẫn tỏ ra vô cùng hào hứng, phấn khích hỏi gã đội trưởng có vẻ ngoài già dặn và trông cực kỳ thật thà:
"Đại ca Xích Hồ, chúng ta còn bao lâu nữa mới tới nơi thế? Anh bảo lần này chúng ta có gặp được Ma tộc không?"
Gã đàn ông được gọi là Xích Hồ nở nụ cười chất phác, đáp:
"Chú em ngốc này, Ma tộc đều sống ở Ma giới cả, làm sao mà dễ gặp như thế được. Chú em bảo gặp một con Goblin thì nghe còn có lý."
"Sau này chú em làm thêm vài cái ủy thác ngoài thành là biết ngay ấy mà, Goblin ngoài hoang dã nhiều như chó hoang ven đường vậy."
Nghe câu trả lời này, thiếu niên tỏ vẻ hơi tiếc nuối, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, vui vẻ nói tiếp:"Đại ca, anh và mọi người đều là người tốt, cảm ơn các anh đã chiếu cố em tận tình thế này."
"Lúc nào về, em nhất định sẽ dùng khoản tiền thưởng đầu tiên mời mọi người ra nhà hàng ăn một bữa ra trò."
Xích Hồ cười chất phác, đáp:
"Ừ, về đến nơi bọn anh không khách sáo với chú mày đâu..."
Thế nhưng, gã còn chưa kịp nói dứt lời, một tiếng rít xé gió đột nhiên vang lên. Ngay sau đó, đầu Xích Hồ khẽ giật một cái, nắp sọ lìa khỏi đầu bay thẳng lên trời, y như vị tổng thống bị bắn thủng não nào đó.
Máu tươi đỏ thẫm, óc trắng hếu cùng mớ dịch nhầy sền sệt bắn đầy lên mặt cậu thiếu niên đang vui vẻ cười nói với gã.
Vẻ mặt cậu thiếu niên lập tức đông cứng lại.
