Nora: "..."
Thiếu nữ trùm mũ kín mít dường như chẳng còn sức để nói chuyện nữa. Cô nàng nín nhịn một lúc lâu mới thều thào:
"Vượt qua kỳ sát hạch định kỳ của hiệp hội... Nếu có người tiến cử, anh có thể đăng ký thi bất cứ lúc nào."
Louis gật gù.
Mình có quen thành viên nào của Hiệp hội chức nghiệp giả không nhỉ?
Hắn lục lọi ký ức một hồi, phát hiện ngoài cô Nora mới quen hôm nay ra thì hình như chẳng còn ai khác.
Dana có lẽ tính là một, nhưng nguyên chủ cũng chẳng rõ cô nàng đã gia nhập Hiệp hội chức nghiệp giả hay chưa.
Mình cũng đâu thể mặt dày nhờ vả một người mới bèo nước gặp nhau như Nora làm người tiến cử được.
Người hiền lành đến mấy mà cứ bị "bào" liên tục như thế thì cũng phải nổi cáu thôi.
Hơn nữa, với hắn mà nói, trở thành pháp sư cũng chẳng phải là một lựa chọn hay ho gì.
Ai cũng biết, các "pháp sư đại gia" vừa hiếm hoi vừa cao quý, điều đó đồng nghĩa với việc hắn rất khó có cơ hội sờ vào xác của họ.
Trái ngược với pháp sư, mạo hiểm giả hệ chiến sĩ lại đông như kiến, một tiểu đội có khi phải đến mấy người. Với số lượng áp đảo như vậy, xác suất nhặt được xác chiến sĩ tự nhiên sẽ cao hơn hẳn.
Chỉ có chọn chức nghiệp đại trà nhất mới có thể phát huy tối đa tác dụng của bàn tay vàng.
Chưa kể cái nghề pháp sư này nghe qua đã thấy sặc mùi tiền. Nhìn viên đá quý to bự khảm trên pháp trượng của Nora mà xem, chỉ tính riêng giá trị của nó thôi khéo đã đắt hơn cả một căn biệt thự rồi.
Hai người im lặng suốt dọc đường, cứ thế quay về Hiệp hội mạo hiểm giả.
"Cô Nora, cảm ơn cô đã cống hiến cho hiệp hội. Đây là tiền thưởng của cô, xin hãy giữ lấy."
Cô tiếp tân đẩy mười lăm đồng bạc sáng loáng đến trước mặt Nora.
Thiếu nữ trùm mũ gạt tay một cái, gom gọn số bạc vào trong tay áo, gật đầu chào Louis rồi vác cái xác rời đi.
"Anh Louis, dựa trên giá trị của lõi ma vật và trang bị thu hồi được, hiệp hội đưa ra mức tiền thưởng là hai đồng bạc. Xin hãy giữ lấy."
Cô tiếp tân tóc đỏ lại lấy ra hai đồng bạc, đưa tận tay Louis.
Điều này làm Louis khá bất ngờ. Hắn cứ tưởng kiếm được một trăm đồng xu đồng đã là ngon nghẻ lắm rồi, xem ra hiệp hội cũng hào phóng phết.
Tất nhiên, cũng có khả năng giá trị của lõi ma vật và đống trang bị kia vượt xa con số mười bảy đồng bạc.
Tóm lại, tổng tài sản hiện tại của hắn đã lên tới ba đồng bạc mười tám đồng xu đồng, so với lúc mới xuyên không sang đây thì đúng là một trời một vực.
"Lát về nhà phải mua một miếng thịt bò dắt mỡ một chút, thêm vài củ khoai tây nữa, bảo Meli làm món khoai tây hầm thịt bò. À, đương nhiên phải mua cả muối với gia vị, không thì nhạt nhẽo lắm."
Louis thầm tính toán, trong lòng vô cùng tiếc nuối vì kiếp trước mình chưa từng lăn lộn trong bếp. Nếu không, làm đầu bếp món Trung đầu tiên ở dị giới khéo lại tiền đồ xán lạn ấy chứ.
Lúc này mới gần trưa, nhưng thu hoạch hôm nay đã quá đậm, hắn quyết định tự thưởng cho mình nửa ngày nghỉ phép.
Đương nhiên chiều nay hắn cũng không rảnh rỗi hoàn toàn, hắn định tạt qua Hiệp hội chiến sĩ xem thử.
Sau khi hỏi thăm cô tiếp tân về vị trí của Hiệp hội chiến sĩ, Louis gửi lại trang bị rồi đi thẳng đến đích.
Xứng danh là thành phố của các mạo hiểm giả, bất kỳ trụ sở Hiệp hội chức nghiệp giả siêu phàm nào ở Hắc Nham thành cũng vô cùng bề thế.
Trụ sở của Hiệp hội chiến sĩ được xây dựng chủ yếu bằng đá cẩm thạch, cao chót vót tới hai mươi mét.
Louis đứng trước những bậc thềm dài dằng dặc toát lên vẻ uy nghiêm. Vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt hắn là chiếc huy hiệu hình cái khiên với hoa văn đao kiếm đan chéo vào nhau.Người qua lại quanh đây rất thưa thớt, nhưng bất cứ ai ra vào nơi này cũng đều toát lên khí chất hơn người.
Louis thậm chí còn bắt gặp một chức nghiệp giả.
Dù trên người đối phương chẳng có huy hiệu hay dấu hiệu nào chứng minh thân phận, nhưng chỉ mới nhìn lướt qua từ xa, Louis đã cảm thấy khó chịu, giống như bị áp đảo hoàn toàn về cấp bậc sinh mệnh vậy.
Khí thế áp đảo đó còn đáng tin hơn bất cứ tấm thẻ xưng danh nào.
Vừa bước lên thềm, Louis còn chưa kịp ló mặt vào cổng Hiệp hội chiến sĩ thì đã bị lính gác chặn lại.
Thái độ của gã lính gác cũng không đến nỗi tệ, chỉ nhắc nhở hắn rằng kỳ sát hạch nhập hội phải hơn hai tháng nữa mới diễn ra, sau đó yêu cầu hắn rời đi.
Qua lời lính gác, hắn mới biết Hiệp hội chiến sĩ ở Hắc Nham thành cứ ba tháng lại tổ chức sát hạch một lần, đợt trước vừa mới kết thúc cách đây nửa tháng.
Tần suất như vậy đã coi là nhanh chán rồi, nếu ở mấy phân hội tại các thành phố nhỏ, có khi nửa năm hay cả năm trời mới có một đợt.
Louis đành tiếc nuối quay lưng, trong lòng hơi rầu rĩ.
Hắn không ngây thơ đến mức nghĩ thứ quý giá như bí điển chức nghiệp giả lại được phát miễn phí ngay khi vừa vào hội. Chắc chắn phải có tiêu chuẩn quy đổi khắt khe, chẳng hạn như điểm cống hiến, hay phải bái sư gì đó.
Vào hội muộn ngày nào là chậm trễ việc chuẩn bị đổi bí điển ngày ấy.
Xem ra vẫn phải đợi Dana về rồi hỏi dò xem cô ấy có phải là người của hiệp hội hay không.
Lượn lờ trên phố một vòng cho bay bớt mùi cống ngầm trên người, Louis mới xách theo thịt, rau và bánh mì về nhà.
"Anh hai, mừng anh về..."
Meli mở cửa, đang định đon đả chào hỏi thì chợt khựng lại khi thấy túi giấy da bò trong lòng Louis, đôi mắt màu xám bạc lộ rõ vẻ thắc mắc.
Louis mỉm cười giải thích:
"Anh ứng trước một tuần lương. Nhân dịp có lương, anh mua chút đồ ngon về anh em mình liên hoan một bữa."
Thằng bé thèm thuồng nhìn chằm chằm vào tảng thịt bò nặng cỡ nửa cân đang thò ra khỏi túi giấy, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì đó, liền thấp thỏm hỏi:
"Chỗ này chắc tốn nhiều tiền lắm hả anh?"
Louis dúi luôn cái túi vào tay Meli, đáp:
"Đống đồ ăn này tốn hết hai mươi đồng xu đồng đấy, không rẻ chút nào, đúng là chẳng thể ăn hằng ngày được."
"Nhưng thỉnh thoảng đổi bữa thì vô tư. Lương tuần của anh là 165 đồng xu đồng cơ mà, hết thời gian thử việc còn tăng nữa cơ."
Meli giật nảy mình, vừa xót ruột vì đống đồ ăn đắt đỏ, vừa sửng sốt trước mức lương cao ngất ngưởng của anh trai.
Tuy mới mười một tuổi, nhưng cậu thừa biết một người trưởng thành muốn kiếm được hơn năm trăm đồng xu đồng mỗi tháng là chuyện chẳng hề dễ dàng. Vậy mà anh trai vừa mới đi làm, lương tháng đã lên tới sáu trăm sáu mươi đồng xu đồng rồi sao?!
Đỉnh quá đi mất!
Ánh mắt thằng bé tràn ngập vẻ sùng bái.
Louis lại lấy ra một túi tiền nhỏ đưa cho Meli, bên trong chính là khoản "lương ứng trước" mà hắn vừa nhắc đến, tổng cộng là một đồng bạc bốn mươi lăm đồng xu đồng.
"Anh nhớ nhà mình còn nợ sáu mươi đồng xu đồng tiền nhà. Ngày mai em sang tìm chủ nhà trả nốt đi nhé, chỗ còn lại thì cất đi để mua thức ăn. Cố gắng thắt lưng buộc bụng qua nửa tháng đầu này, rồi cuộc sống của anh em mình sẽ ngày càng khấm khá hơn."
Meli gật đầu cái rụp, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhận lấy "quyền lực tài chính".
Cậu đổ hết tiền trong túi ra đếm đi đếm lại cẩn thận, trong lòng thầm tính toán.
Trừ đi tiền nhà thì vẫn còn dư tám mươi lăm đồng xu đồng. Chỉ cần không tiêu xài vào những thứ đắt đỏ như thịt bò tươi hay bánh mì trắng, thì số tiền này thực ra xài được rất lâu. Meli tự tin có thể kéo giãn nó ra làm sinh hoạt phí cho mười ngày, mà thỉnh thoảng trên bàn ăn vẫn có thịt.Cộng thêm chút tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại và mấy đồng bạc lẻ Meli kiếm được nhờ làm lặt vặt ở nhà, hai anh em dư sức sống khỏe ru cho đến kỳ nhận lương tiếp theo của Louis.
Cuộc sống đang dần khấm khá hơn rồi.
Cẩn thận cất kỹ túi tiền, Meli lại nhìn đống đồ ăn trong túi giấy.
Dù xót đứt ruột hai mươi đồng tệ tiêu bay vèo như nước, nhưng vì đây là quyết định của anh trai nên cậu cũng không ý kiến gì.
"Để em đi nấu cơm, anh hai đi làm vất vả rồi, anh cứ nghỉ ngơi trước đi nhé."
Meli kéo Louis ngồi xuống, rồi lăng xăng chạy ra bếp bắt đầu nấu nướng.
Louis dịu dàng nhìn bóng dáng tất bật của nhóc tì, trong đầu lại thầm tính toán xem mấy tuần tới phải moi "tiền lương" từ đâu ra.
Dựa theo sức mua của đồng tệ, mức lương 660 đồng tệ/tháng đại khái tương đương với "lương tháng ba nghìn tệ" ở kiếp trước. Nếu không tính đến chuyện mua nhà hay sắm sửa đồ đạc đắt tiền, số này dư sức lo chi tiêu sinh hoạt hằng tháng cho một gia đình.
Với tầng lớp lao động dưới đáy xã hội thì đây được xem là mức thu nhập trung bình khá, bố mẹ của chủ cũ cơ thể này ngày trước cũng chỉ kiếm được nhỉnh hơn thế một chút.
Hiện tại trên người Louis vẫn còn 158 đồng tệ, ngày thường cũng chẳng có khoản nào cần tiêu. Xuống cống ngầm tiện tay nhặt nhạnh vài cái xác là đủ đắp vào tiền lương tuần sau, nhưng sau đó thì sao?
Chỉ dựa vào mấy nhiệm vụ tìm xác dưới cống ngầm thì một tuần đào đâu ra 165 đồng tệ.
Louis quyết định ngày mai sẽ đến bảng nhiệm vụ của Hiệp hội mạo hiểm giả xem thử, nếu có nhiệm vụ nào khác liên quan đến cống ngầm thì có thể nhận làm xem sao.
Có thực lực vượt xa người trưởng thành bình thường làm vốn liếng, chỉ cần chịu khó động não, kiểu gì hắn cũng kiếm được nhiều tiền hơn người thường.
