Mưa vẫn rơi xào xạc, cung điện gần xa chìm trong mịt mờ hỗn độn. Từ nơi xa xăm, tiếng chém giết vẫn mơ hồ vọng lại.
Trong điện các, khói trầm hương lảng bảng, mùi thơm thoang thoảng dễ chịu.
Triêu Hà mang hài mềm đế bằng, bước chân nhẹ tênh. Nàng nhìn về phía sập gụ, khẽ buông rèm che xuống.
…………

