Kế vị trước linh cữu, đại sự coi như đã thành hơn phân nửa.
Tô Tử Tịch nhận lấy di chiếu từ tay Triệu Bỉnh Trung, tay vuốt ve vết máu, gào khóc thảm thiết, bi thống khôn nguôi. Đám đông xung quanh nhất loạt dập đầu quỳ khóc, không nỡ ngước nhìn.
"Vạn tuế!" Vu Hàn bước tới, đỡ lấy Tô Tử Tịch đang khóc đến lả đi, khuyên nhủ: "Đại Hành hoàng đế truyền lại đại bảo cho ngài, xin ngài hãy lấy quốc sự làm trọng, trước tiên phải bình định phản loạn để an ủi anh linh tiên đế."
"Nương nương nay cũng chỉ còn biết trông cậy vào ngài mà thôi!"

