Thấy Khang Lạc bá xoay người bỏ đi, Bi Tín cúi đầu đứng sững dưới bậc thềm thật lâu, mãi mới chậm chạp từng bước quay về tiểu viện của mình.
Dọc đường, đám người hầu gặp hắn đều lẳng lặng tránh sang một bên.
Về đến phòng, nến đã được thắp từ lâu. Vì bị bạc đãi, hắn đường đường là đích tử của bá phủ, vậy mà cũng chỉ được dùng loại nến thường dành cho đám tôi tớ, khói bốc lên cay xè mũi.
Trong phòng phảng phất mùi khói cay nhè nhẹ, cũng may Ngọc Châu đã lén hái ít hoa thơm đặt vào, nên mới át bớt được đôi phần.

