Lạc Khương hơi kinh nghi, ngẩng đầu nhìn đại quốc công một cái. Nào ngờ vừa chạm phải ánh mắt của Tô Tử Tịch, đôi mắt trong trẻo lạnh lẽo kia dường như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng nàng, khiến nàng lập tức cúi đầu, khẽ đáp: “Vâng!”
Nhìn Lạc Khương ngoan ngoãn lui ra ngoài canh giữ, Tô Tử Tịch mới nói với Bi Tín: “Bây giờ ngươi có thể nói rồi.”
Bi Tín vốn không biết trong đại quốc công phủ này, ai mới là tâm phúc thật sự của đại quốc công. Thấy đại quốc công dường như khá tín nhiệm thiếu nữ ấy, hắn liền cho rằng nàng hẳn là người thân cận. Không còn người ngoài, lời trong lòng của Bi Tín cũng dễ nói ra hơn.
“Chỉ huy sứ đại nhân, mạt tướng muốn cầu xin ngài một việc. Nếu ngài có thể thành toàn, mạt tướng nguyện thề đi theo ngài, cam lòng làm mã tiền tốt!”

